yêu quái thư trai

Đọc và nghe Audio bộ truyện Điền Văn Yêu Quái Thư Trai của tác giả Lộng Thanh Phong trên Zing Audio…. | truyen audio | truyen dich | truyencv. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Mây mờ Đồng Hồ Yêu Quái - Yokai Watch Thuyết Minh Hãy tham gia với Keita cùng chiếc đồng hồ yêu quái của cậu, Whisper và Jibanyan khi họ tiếp tục nhiệm vụ tìm kiếm và gặp gỡ những người bạn yêu quái mới trong hành trình của mình. Phim HOẠT HÌNH - ANIME Dong Ho Yeu Quai DIỄN VIÊN: Nhật Bản Bộ đồ bé trai bé trai hình chim cánh cụt. 115.000 ₫. Thêm vào giỏ hàng. Áo phông cộc tay bé gái hình kỳ lân vui nhộn. 95.000 ₫. -17%. Thêm vào giỏ hàng. Áo phông cộc tay unisex hình hươu bé đáng yêu. 95.000 ₫ 79.000 ₫. Cashberry Lừa Đảo. Rót một chung trà xanh, Cù Thanh Hành trước hết giải thích, “Vị vừa rồi là Chu bà bà, tuổi trẻ mất con, thế nên hễ thấy người thanh niên lịch sự tuấn tú đều muốn mời về nhà làm khách. Nếu như có mạo phạm, tôi thay mặt nói lời xin lỗi.”“Không có việc gì.” Lục Tri Phi suy nghĩ một chút, vẫn là đem câu hỏi vị Chu bà bà kia là người hay yêu nuốt xuống bụng, lấy phong thư ra giao cho Cù Thanh Hành, “Đây là thư anh ta muốn tôi giao cho anh, còn nói chỉ cần anh xem sẽ hiểu.”“Thư của tôi?” Cù Thanh Hành rất kinh ngạc, mở thư ra xem, biểu tình cũng không trầm trọng như trong tưởng tượng, chỉ nhẹ nhàng cảm thán một câu, “Xem ra, thời gian của ta thật sự không còn nhiều lắm.”Sau đó lại là một quãng trầm mặc lâu dài. Tầm mắt của anh ta lướt qua song cửa nhìn bầu trời dần tối đi bên ngoài, trong mắt cất giấu nghìn vạn ưu tư, chỉ là không biết nên mở miệng thế nào, một lúc lâu sau mới hỏi “Cậu… từ lúc nào đến đây? Cố nhân hết thảy vẫn mạnh khỏe?”Lục Tri Phi tâm tư thông thấu, đáp “Sơn hà toàn vẹn, cố nhân như trước.”“Tốt, vậy là tốt rồi.” Gương mặt của Cù Thanh Hành lộ ra nụ cười từ tận đáy lòng, mà chuyện sinh tử của bản thân anh ta lại chỉ coi như phù vân, “Cậu trở về thay tôi nói với Thương Tứ, cái chết của tôi đại khái là do bệnh cũ tái phát, không cần để ý. Về phần Long tước bút và Khốn linh tỏa, trong thư tôi nói đã cùng tôi hạ táng, vậy nhất định là ở trong mộ phần. Còn nếu bị mất hẳn là do người khác lấy đi.”“Tiên sinh không có đầu mối gì sao?” Lục Tri Phi lập tức đem chuyện của Cù Tê ra nói cho đối phương Thanh Hành khẽ nhíu mày, lại lắc đầu, “Tôi đến Bắc Bình không lâu, cũng không gây thù chuốc oán với kẻ nào, bằng hữu đều là người Thương Tứ quen biết. Còn chuyện của vị tên Cù Tê kia càng là không thể biết đến.”Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Cù Thanh Hành bước ra ngoài đáp lời, Lục Tri Phi ở bên trong nhìn ra, chỉ thấy một thiếu nữ ước chừng đôi mươi đưa hộp thức ăn cho Cù Thanh Hành, trong đôi mắt xinh đẹp rõ ràng tràn ngập ái mộ. Chỉ là Cù Thanh Hành lại lắc đầu cự tuyệt, chung quy cũng không nhận lấy chiếc hộp Cù Thanh Hành trở lại, Lục Tri Phi nhịn không được hỏi “Vị kia là?”“Là một học sinh của tôi, đã khiến cậu chê cười rồi.” Trong giọng của Cù Thanh Hành mang theo chút bất đắc dĩ, nhưng nhìn thần sắc kia rồi lại không giống hoàn toàn vô tình. Không được bao lâu, Lục Tri Phi đã đến lúc trở về, mắt vừa nhoáng lên liền thấy bản thân đã ở thư diện ánh mắt dò hỏi của Thương Tứ, Lục Tri Phi lắc Tứ lắc lắc tín châm trong tay, nói “Nam Anh vừa đưa tin đến, trên sổ sinh tử không có kẻ tên Cù Tê đó. Nói cách khác, y là một người không nên tồn tại trên thế giới này.”Lục Tri Phi kinh ngạc, thảo nào Cù Tê lại chạy trốn nhanh như vậy. Chỉ là chuyện này cũng quá mơ hồ rồi, một ngôi sao được vạn người chú mục lại là kẻ không nên tồn tại ở thế giới này, vậy từ trước đến giờ người bọn họ dõi theo rốt cục lại là kẻ như thế nào?Thương Tứ dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu, tay khoanh lại trước ngực, bàn tay cắm vào ống tay áo chậm rãi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói “Thế giới rộng lớn, không gì không có. Người thiếu niên, sinh lộ của ngươi vẫn còn rất dài.”Ngoài phòng, Thái Bạch và Thái Hắc đang lập quy củ cho yêu quái mới đến, bọn họ đi đi lại lại trên hành lang, chống nạnh hất cằm, đem một tia khí phách của Thương Tứ diễn dịch ra đáng yêu đến cực Tứ nhìn cũng cảm thấy khá thú vị, bước đến hắng giọng nói, “Người chạy về phía nào?”Tiểu yêu quái cả người đều bị một đoàn khói đen che chắn, nhìn không rõ thân hình, thanh âm run rẩy, “Đi… đi về phía bắc.”“Ừ, tiếp tục bảo đám huynh đệ của ngươi nhìn chằm chằm, đừng để y rời thành.”“Dạ!” Tiếng của tiểu yêu quái vừa dứt, thân thể lập tức tan thành khói đen biến mất vô tung.“Đây là Ảnh yêu.” Thương Tứ giải thích “Chính là loại lần trước tập kích ngươi trong trường học. Không có lực công kích gì nhưng nơi nào cũng có thể nhìn thấy một chút.”Lục Tri Phi lại sửng sốt, trong giọng nói hiếm thấy mang theo một tia mừng rỡ, “Vừa rồi nó ở dạng linh thể phải không? Ảnh yêu là không có thực thể, mà tôi lại nhìn thấy nó, nói cách khác… tôi đã có thể nhìn thấy yêu quái rồi?”Thương Tứ không trả lời, ngược lại lên tiếng phân phó “Thái Bạch Thái Hắc, đi chuẩn bị một gian phòng cho cậu ta.”“Dạ ~~~” Thái Bạch Thái Hắc nhấc vạt áo lên vội vàng chạy Lục Tri Phi nhìn theo bóng lưng cô lãnh của Thương Tứ đột nhiên hiểu ra, cậu nhẹ nhàng sờ nốt chu sa trên trán mình —— cậu có thể nhìn thấy yêu quái đều là nhờ nốt chu sa Thương Tứ điểm trực tiếp đâm thủng sự thật này, có lẽ là một chút ôn nhu ít ỏi của Thương cậu suy nghĩ rõ ràng xong, Thương Tứ lại lên tiếng, “Vết chu sa này sẽ tồn tại cả đêm, ngươi cứ ở lại đây đến hừng đông ngày mai hẳn đi.”Lục Tri Phi đi tới phía sau hắn, “Anh… có… có thể giúp tôi điểm một lần nữa không? Tôi muốn trở về nhìn ba ba.”Thương Tứ không trả lời, Lục Tri Phi có chút vội vàng nói “Tôi có thể không lấy thù lao lần này, anh không phải thích thức ăn tôi nấu sao? Tôi có thể mỗi ngày đều nấu cho anh, tôi còn có thể…”“Hừ.” Thương Tứ bỗng nhiên cắt lời cậu, quay đầu đem gương mặt đắm chìm trong ánh trăng, lẳng lặng nhìn Lục Tri Phi nói “Ngươi quá nóng nảy.”“Nhưng ba ba có thể còn đang đợi tôi.” Thanh âm của Lục Tri Phi đã tỉnh táo lại, chỉ là dưới lớp mặt biển phẳng lặng đó lại nổi lên sóng gió Thương Tứ chưa từng nhìn thấy, “Ba ba nhất định còn đang đợi tôi quay về.”“Nhưng chấm chu sa của ta cũng không phải dễ dàng điểm lên như vậy.” Thương Tứ vẫn cự tuyệt, “Đi nghỉ ngơi đi, ngày mai tiếp tục theo ta học chữ.”“Tôi…” Lục Tri Phi còn muốn nói điều gì, thế nhưng chỉ mới nháy mắt một cái Thương Tứ đã biến mất, để lại một mình cậu đứng trong đình viện tối đen, suy nghĩ xuất Bạch Thái Hắc rất nhanh đã chạy trở về, kéo kéo ống quần Lục Tri Phi, “Lục Lục, Lục Lục, phòng ở đã chuẩn bị tốt rồi! Đi ngủ thôi!”Lục Tri Phi đến giờ mới chợt tỉnh lại, đi theo bọn họ.–Phía bên kia, Thương Tứ không chút rụt rè xuất hiện trong khu nhà đại minh tinh Cù Tê đang ở, dọc theo cầu thang chậm rãi đi lên. Cửa nhà Cù Tê đóng kín, thế nhưng việc này đối với Thương Tứ mà nói cũng không phải vấn đề gì, phá khóa rồi vào trong —— Tính cách của vị đại minh tinh này cũng rất bình dân, mà căn nhà này cũng bình dân hệt như vậy, nội thất bên trong tựa hồ đều đã có niên đại lâu đời, thứ duy nhất đáng giá khen ngợi chính là cả căn nhà đều được quét dọn sạch sẽ, bố trí cũng cực kỳ có phẩm đượm phong cách của Cù Thanh Tứ với tay lên cầm một quyển sách trên kệ, 《Mộng khê bút đàm 》 bản viết tay, trên lạc khoản có ghi năm 1910, tại nhà cũ Thượng Hải, Cù Thanh thứ khác Thương Tứ cũng không thèm nhìn, nơi này quá nặng vết tích của Cù Thanh Hành, nếu không phải đã cực kỳ xác định đối phương đã chết đi, Thương Tứ tuyệt đối sẽ cho rằng người kia còn sống, hơn nữa còn ở trong căn phòng này đọc sách uống trà, an hưởng thái bình thịnh người kia rõ ràng đã chết, chuyện vết tích của bằng hữu bị người khác tận lực mô phỏng theo khiến Thương Tứ cực kỳ không vui. Hắn chợt nhớ đến điều gì, xoay người mở tủ quần áo trong phòng ngủ, bất chợt còn phát hiện vài bộ sườn xám được cất sâu trong tủ phục phụ nữ?Không, sợ rằng không chỉ là như Tứ xoay người, chắp tay sau lưng quan sát gian phòng ngủ này, trong không khí ngờ ngợ còn lưu lại một tia nguyên lực ba động —— đó là khí tức của Khốn linh ai đã từng bị vây ở nơi này? Hơn nữa thời gian nhất định không ngắn, bằng không khí tức của Khốn linh tỏa cũng không thể đọng lại lâu đến thế.–Cùng lúc đó, một mình Lục Tri Phi ngủ không được, liền ngồi trên bậc thềm trước cửa phòng, dựa vào tường ngây ngô. Bất chợt, một thân ảnh xuất hiện trong đình viện, Lục Tri Phi còn tưởng là Thương Tứ đã trở về, đứng dậy rướn người ra lan can xem xét, lại nhìn thấy một người đàn ông xa lạ mặc áo choàng nọ giương mắt nhìn cậu, gương mặt nghiêm nghị hờ hững lạnh lùng không chút biểu tình, “Thương Tứ không ở đây?”“Anh ta đã ra ngoài.” Lục Tri Phi bảo trì trấn tĩnh, “Anh là ai?”“Ngươi có tư cách hỏi sao?” Người nọ ngẩng đầu nhìn Lục Tri Phi, thế nhưng thần tình kia giống như Lục Tri Phi chỉ là một hạt bụi giữa phàm trần, “Bảo hắn đi ra gặp ta.”Thần sắc của Lục Tri Phi so với người nọ càng đạm mạc, “Ồ, rất xin lỗi, tôi cũng không có tư cách ra lệnh cho anh ta đi ra gặp anh.”Nam nhân nhíu mày, “Thương Tứ dạy quy củ cho ngươi như vậy sao? Không lớn không nhỏ.”“Thư trai có quy củ của thư trai.” Tâm tình của Lục Tri Phi tối nay không phải quá tốt, đối mặt với chất vấn bất chợt ùa đến như vậy hiển nhiên càng không thoải mái gì, “Tôi không biết anh ta khi nào sẽ trở về, nếu anh muốn đợi, xin cứ tự nhiên.”Dứt lời, Lục Tri Phi xoay người về phòng, thân ảnh của người đàn ông nọ lại hiện ra chắn trước mặt cậu, “Ta có chuyện rất trọng yếu muốn tìm hắn, nói cho ta biết hắn ở nơi nào.”“Tôi không biết.” Lục Tri Phi cũng không sợ người này ra tay, Lão Trúc Tử từng nói qua, thư trai có cấm chế, trừ phi người tới còn lợi hại hơn Thương Tứ mới phá vỡ được, bằng không Lục Tri Phi chính là tuyệt đối an toàn, hơn nữa người này có thể tự do ra vào, xem ra hẳn cũng là bạn của Thương Tứ. Chỉ là, cho dù người nọ không động thủ nhưng cũng không chịu tránh đường, hai người cứ trầm mặc giằng co như nhiên, hai tiếng “Bì bõm!” đánh vỡ bình bé mập Thái Bạch Thái Hắc từ trong góc lao ra, trong tay còn cầm hai cái chổi size bỏ túi phi thường anh dũng chạy đến chắn ở trước mặt Lục Tri Phi, cái chổi vung lên, “Hừ! Người từ phương nào đến!”Nam nhân ngẩn người, lập tức trưng ra bộ mặt đen đến mức hai bé mập cũng run rẩy lên, “Tinh, Tinh quân!”Tinh quân? Lục Tri Phi lập tức nhớ đến, mình từng nghe qua cái tên này ở chô Nam Anh.“Hức hức hức hức…” Hai bé mập nhìn thấy mặt của Tinh quân liền cảm giác được yêu sinh phải thành bi thảm, mà đúng lúc này, một đạo thanh âm bình thường nghe rất thiếu đánh thế nhưng tối nay lại thuận tai đến thần kỳ vang lên, “Ôi chao, tôi còn tưởng là ai chứ? Hóa ra là Tinh quân đại giá quang lâm, trăm năm khó gặp, ngài không đi làm đại sự mà chạy đến chỗ tôi khi dễ kẻ nhỏ yếu làm gì?”Tinh quân quay đầu lại, chỉ thấy Thương Tứ đứng trên lan can, đưa lưng về phía ánh trăng, gương mặt chìm trong bóng tối. Vì vậy cũng nói “Trăm năm không gặp, ngươi trước sau vẫn thích giả vờ giả vịt.”Thương Tứ nhếch miệng cười, “Cái này gọi là khốc soái. Ngươi cũng không ngủ suốt một trăm năm, lượng từ thế nào vẫn cứ bần cùng như vậy chứ?”“Thao.” Tinh quân thấp giọng mắng một câu, Lục Tri Phi không hiểu vì sao lại cảm thấy rất sảng khoái. Lúc này Thương Tứ đã nhảy xuống khỏi lan can, đứng chắn trước mặt Lục Tri Phi khoảng nửa bước, dư quang nhìn về phía cậu, “Thế nào còn chưa ngủ? Đi ra ngắm sao ngắm trăng à?”Lục Tri Phi sai rồi, độc của Thương Tứ là tung ra không chịu ảnh hưởng của góc chết, càng không phân biệt địch đó lại đến phiên Tinh quân phóng độc, “Y không phải đang đợi ngươi sao?”Trong lòng Lục Tri Phi nói thầm một câu, tôi làm sao phải đợi anh ta, thế nhưng ngữ điệu của Tinh quân ý vị thâm trường khiến cậu cảm thấy có chút không thích hợp. Ánh mắt đảo qua, chợt thấy trên người đang mặc bộ y phục sắc màu rực rỡ, lại nhớ đến nốt chu sa trên ở —— Thương áo —— Thương chu sa —— Thương Tứ Tri Phi cũng biết bộ dạng trang điểm lộng lẫy này của mình không có chút sức thuyết phục nào, càng không muốn tiếp tục nhận lấy độc khí của yêu giới bọn họ, liền lạnh lùng nói “Hai người cứ nói chuyện, tôi đi trước.”Sau đó, xoay người, vào phòng, đóng cửa, “Phanh!”Tinh quân hồ nghi, “Y có phải đang tức giận hay không?”“Ta thực sự rất khó hiểu, dựa vào sự ngu đần của ngươi, vì sao có thể sống đến bây giờ mà chưa bị đánh chết?” Thương Tứ quân bằng phẳng, “Bởi vì không ai giết được ta.”Câu nói vừa dứt, trong mắt Tinh quân lại hiện lên một mạt tức giận, “Ngươi biết rõ thân thể Nam Anh không tốt, vì sao còn muốn đệ ấy giúp ngươi chạy chân?”Thương Tứ lạnh mặt đối diện, “Nếu ngươi đã biết thân thể y không tốt, vì sao còn khiến y buồn bực không vui lâu như vậy? Trăm năm trước ta cũng đã cảnh báo ngươi, phá nhân duyên của người khác, cẩn thận thiên lôi đánh xuống.”“Nhân yêu thù đồ, huống hồ đây còn là lời thề do tự người nọ lập ra, nếu như gã ngay cả chuyện này cũng không thể đối mặt thì có tư cách gì đến với Nam Anh? ““Nhân yêu thù đồ hay cái rắm.” Thương Tứ cười nhạo, “Đám lão bất tử kia mụ nội nó cũng chết sạch cả rồi, ngoại trừ ta còn ai đủ khả năng tiếp quản đám rối rắm này?”“Lẽ nào ngươi đã quên bi kịch của Cù Thanh Hành sao?” Tinh quân Tứ lặng lẽ, ánh mắt nhìn tinh quân tràn ngập bi ai, qua vài giây mới nói “Mắng ngươi ngu ngươi đúng thật liền trở nên ngu ngốc, một là yêu quái đực, một là nam đạo sỹ, ngươi có giỏi làm bọn họ sinh ra bán yêu ra cho ta xem? Nếu thật sự có thể sinh, ta liền gọi ngươi một tiếng cha!”Tinh quân nhất thời lâm vào sự trầm mặc khả nghi, vài giây sau cứng rắn lái vào trọng tâm câu chuyện, “Hôm nay Nam Anh nhờ ta điều tra Cù Thanh Hành, tra xét một hồi lại phát hiện có chỗ không đúng. Cù Thanh Hành có một học sinh gọi Hứa Uyển Linh, ngươi có biết không? Nàng đã chết rất nhiều năm rồi, thế nhưng cho đến bây giờ còn chưa đầu thai.”“Du hồn?”“Không,” Tinh quân lắc đầu, “Hồn phách của nàng đã thất tung, đồng thời còn thành công lừa gạt ta. Nếu như không phải lúc điều tra Cù Thanh Hành tiện thể phát hiện nàng, đến bây giờ ta vẫn còn không biết.”Nghe vậy, Thương Tứ trong đầu linh quang chợt hiện, “Ta biết mấy năm nay nàng đã ở đâu.”————-Tác giả có lờiTrong dàn ý của tác phẩm này, ngoại trừ Thái Bạch Thái Hắc và Nam Anh nhuyễn nhuyễn nhu nhu của chúng ta, những yêu quái khác đều có độc. Chương sau phó cp sẽ xuất hiện, chính là dân quốc tiểu thiếu gia và trung khuyển của y mà ta từng nhắc đến trên weibo ~ Thương Tứ thả bộ trong khu vực làng đại học, trên người mặc một bộ trường sam màu tím kiểu dáng giản lược, tóc dùng dây lụa buộc lại, hai tay vẫn cắm trong ống tay áo như trước. Hắn tự cảm thấy đã rất khiêm tốn văn trên trường sam đều là ám văn, một chút cũng không bắt mắt, cái này còn không thể xem như khiêm tốn sao?Thế nhưng, tỷ lệ quay đầu vẫn là 200%, vì vậy hắn lập tức quy kết tội lỗi lên người bên cạnh —— con gấu trúcchết tiệt nọ. Mà đối phương còn đang dùng một tay nắm lấy vạt áo của hắn, một tay liếm kẹo que, gương mặt ngây thơ vô tri giả vờ đáng Tứ cần người giúp hắn nhanh chóng dung nhập xã hội này, thế nên gấu trúc liền xung phong nhận việc. Tên nhân loại của gấu trúc là Đường Bảo, nó có mở một shop online tại nhà, lại bởi vì hình người của nó mãi mãi vẫn là một thằng nhóc chưa thành niên, một mình ra ngoài thật sự quá chói mắt, vậy nên nó làm ổ ở nhà cũng sắp làm ổ đến sinh rận đó, trong làng đại học đông đúc người qua lại bất chợt xuất hiện một tổ hợp kỳ quái —— một người đàn ông mặc trường sam có mái tóc dài gần đến gót chân dẫn theo một đứa bé xinh đẹp mặc bộ đồ liền thân hình gấu mèo vô cùng đáng yêu.“Oa… cái tổ hợp này quá chói mắt rồi.”“Đây là đang cosplay sao?”“Mái tóc giả kia mua ở đâu vậy? Làm sao lại tự nhiên đến thế?”“…”Đối diện vừa vặn có một nhóm sinh viên mặc đồ cos bước đến, đi đầu là Sakata Gintoki ngoái mũi, đi sau là Kasen Kanesada, ở giữa là một đám thiếu nữ đeo tai thỏ[1].Song phương gặp thoáng Tứ ngơ ngác nhìn bọn họ cũng ngơ ngác nhìn Thương Tứ nghĩ Cái thứ này là quái quỷ gì? Nhân loại trăm năm nay rốt cục là đang làm gì vậy?!Nhóm sinh viên nghĩ Hiện tại chơi cos cũng phải dẫn con cái theo, tại hạ bái Bảo liếm kẹo que ném một ánh mắt lúng liếng về phía đám thiếu nữ đeo tai thỏ, cả nhóm thiếu nữ đều ôm ngực kêu quá manh. Thương Tứ cảm giác yêu sinh quan’ của mình đã bị trùng kích cực lớn, hắc khí trên đỉnh đầu bốc ra như hơi nước.“Cái này gọi là cosplay, rất nhiều thanh niên nhân loại đều thích chơi đùa, chính là…” Đường Bảo nhanh chóng chạy đến lấy lòng, không ngừng giải thích, sau đó lại chỉ vào điện thoại di động, nói “Tứ gia, người xem, thứ bọ họ cầm trên tay gọi là điện thoại di động, mỗi người đều có, chính là nhu yếu phẩm trong xã hội hiện đại. Tiện thể nhắc tới thì.. tiểu nhân cũng có.”Nói xong, Đường Bảo liền lấy điện thoại của mình ra, “Quả táo 7!”Tiếp theo lập tức phổ cập kiến thức về Steve Jobs và quả táo cho đối phương. Đổi lại vẻ mặt ghét bỏ của Thương ngoại quốc đều là kẻ ngốc sao? Làm cái gì cũng phải có quả táo, dùng quả táo mê hoặc thiếu nữ ngu ngốc, dùng quả táo đập vào đầu, dùng quả táo lừa phụ nữ rồi phát động chiến tranh, hiện tại còn gắn một quả táo cắn dỡ vào điện thoại di động. Có phải là bệnh hay không?[2]Hơn nữa quả táo còn khó ăn như Bảo ở bên cạnh còn đang nổ lực quảng cáo điện thoại quả táo, đồng thời rất nhiệt tình đề cử hắn cũng nên mua một cái, “Không có điện thoại ở hiện tại căn bản không sống nổi.”Thương Tứ đối với những ngôn ngữ kỳ lạ mà đối phương thỉnh thoảng phun ra đã tập mãi thành quen, suy nghĩ một tý cũng có chút động lòng, thứ đồ chơi mới mẻ như vậy, xem như mua về chơi đùa cũng nhưng đợi bước vào bên trong cửa hàng điện thoại, Thương Tứ mới phát hiện —— hắn không có ma vương Thương Tứ pháp lực thông thiên, tọa ủng hàng loạt bất động sản đắt địa và vô số đồ cổ, thế nhưng hắn không có tiền hiện đại, chỉ có ngân này trên căn bản đã vô dụng rồi, Viên Đại Đầu[3] lúc này cũng đã hóa thành vậy, hai con yêu đành phải cố gắng chống đỡ kéo thẳng lưng bước ra khỏi cửa hàng chuyên doanh Apple. Đường Bảo cẩn thận dè dặt ngẩng đầu đánh giá nét mặt của Thương Tứ, móa, giống như sắp giết người vậy.“Bình tĩnh! Bình tĩnh!” Đường Bảo ôm chặt chân Thương Tứ, “Không có tiền cũng không sao hết, Ba ba!”Thương Tứ lại càng giận dữ, xách cổ áo của đối phương lên, “Lão tử không có con trai như ngươi!”Chỉ là sau khi xốc lên hắn cũng liền cảm giác được sai cả mọi người xung quanh đều đang nhìn hắn, mà Đường Bảo lại vẻ mặt khúm núm, tội nghiệp, hai mắt đẫm lệ lưng tròng.“Ôi chao, ông bố cha này quá tệ hại rồi!”“Thật đáng thương, có cần báo cảnh sát không? Hôm qua tôi xem chương trình chống bạo hành gia đình trên TV, nghe nói người biết chuyện không báo cũng là có tội…”“Nhìn bộ dạng cũng đẹp trai sáng lán, đúng là uổng cho cái mặt đẹp đẽ kia…”…Nói lời vô ích, lão tử là yêu Tứ rốt cục không nhịn được nữa, “Đều câm miệng cho lão tử!”Trong sát na, thời gian xung quanh phảng phất đều dừng là thế giới bị bóc tách ra!Đường Bảo kinh ngạc nhìn thấy cả thế giới trước mặt mình bắt đầu phai màu, từng khung hình màu sắc rực rỡ tươi sáng đều chỉ còn lại ba màu đen, trắng, xám. Hơn nữa, không chỉ riêng có màu sắc, ngay cả thanh âm cũng dần dần lịm đi, cuối cùng đều tiêu thất! Nhóc chỉ có thể nhìn thấy những người xung quanh trò chuyện với nhau, nghi hoặc, sau đó lại xoay người rời đi, giống như một màn kịch câm buồn cười, mà vô luận nhóc vẫy tay hay kêu gọi như thế nào cũng giống như đã không còn liên quan với thế giới này kết giới! Không, cái này hoàn toàn không giống với kết giới thông thường!Trên trán Đường Bảo rịn ra mấy giọt mồ hôi lạnh, đến giờ nhóc mới hiểu được vì sao đám Lão Trúc tử lại cảnh cáo mình không nên chọc giận Thương mà, đến lúc biết sợ thì đã trễ bản, Đường Bảo vẫn luôn ỷ vào thân phận quốc bảo của mình, cho dù yêu lực không đủ cường đại nhưng vẫn không có bao nhiêu người dám trêu vào nhóc. Bởi vì nhó chỉ cần ra chỗ đông người, thoáng hiện nguyên hình, những người muốn trêu chọc nhóc lập tức trở thành trọng phạm mưu đồ trộm quốc bảo, vừa bắt liền chuẩn, hết đường chối với đám giả vờ tai nạn xe cộ còn lợi hại hơn là hôm nay rốt cục cũng xem như đụng phải tấm sắt rồi.“A ha ha ha ha Tứ gia ~” Đường Bảo xoa xoa tay, “Ngài không phải muốn mua điện thoại sao, tiểu nhân có tiền nha! Dùng ví điện tử là được, chỉ cần quét một cái, rất nhanh!”Đúng là ấm nước không sôi thì không lên tiếng[4]“Cái ví điện tử này lại là trò nhảm nhí gì? Hử?” Thương Tứ ngồi xổm người xuống, vỗ vỗ đầu gấu trúc, “Ngươi nói cho ta biết cái ví điện tử này lại là trò nhảm nhí gì?”Khi Thương Tứ lặp lại một câu nói hai lần, như vậy đã chứng tỏ hắn sắp bùng Bảo phát thệ nhóc thực sự không phải cố ý, đầu năm nay ai lại không biết ví điện tử chứ! Lúc nãy y chỉ là bất chợt không nghĩ tới, không phải cố ý làm Đại ma vương mất mặt!Đường Bảo sợ đến trực tiếp trở về hình thú, Thương Tứ lại vẫn híp mắt tỏ vẻ khó chịu, “Lại tiếp tục ẩm ỹ, ta liền đưa ngươi vào vườn bách thú. Ngươi không phải nói mình là quốc bảo sao? Muốn ăn muốn uốn đều có người hầu hạ, vì sao không thấy ngươi đi hưởng thụ đi? Bỏ không được phồn hoa ngoài này phải không?”Trái tim Đường Bảo thót lên một chút, nhanh chóng ôm lấy đùi Thương Tứ, “Tứ gia! Tứ gia ta sai rồi ~ ““Nếu sớm biết như vậy, hà tất còn phải làm.” Thương Tứ chậc lưỡi lắc đầu, hai tay lại cắm trở về trong ống tay áo, chậm rãi đi giới vẫn là cái thế giới đó, ba màu đen trắng Bảo lập tức đuổi sát theo, miễn cho không bị người kia quên ngoài không dễ chịu, Thương Tứ thẳng thắn trở về thư trai. Thư trai của hắn tọa lạc ngay trong làng đại học, chưa từng dời ổ bao giờ, ngay cả lúc nhà nước giải tỏa cũng không dám đụng đến, hơn nữa, năm đó Thương Tứ lại từng dùng yêu lực gia trì qua, vì vậy cho dù đã qua trăm năm cũng không có chút tổn hại chính của thư trai mở thẳng ra đường lớn phía đông, trên con đường này cũng có không ít tiệm nhỏ trang trí theo phong cách hoài cổ, vì vậy gian thư trai từ trăm năm trước một lần nữa lẫn lộn bên trong cũng không quá chói cửa chỉ là treo thêm một tấm biển, trên biển chỉ có bốn chữ lớn viết bằng mực tàu —— Yêu quái thư sự chìm nổi, dâu bể đảo điên, đại khái cũng chỉ có nơi này là chống đỡ được sự tàn nhẫn của thời gian, vẫn mãi lưu giữ lại dáng dấp năm đó. Nghe xem, đám chuông nhỏ treo trên góc mái cũng đang vui vẻ nghênh đón chủ nhân trở về.–Vài ngày sau đó đều là gió êm sóng lặng, Lục Tri Phi vẫn không ngừng chạy đến thư viện tìm bảng chữ mẫu, nỗ lực học nhận đám chữ cuồng thảo trong sách mà mình chưa nhận ra. Mà cậu cũng phát hiện một việc, những người khác đều không nhìn thấy yêu văn trong ràng là một quyển sách, cứ thế liền biến thành Vô tự thiên Tri Phi lại không cho rằng mình đã khai nhãn, vấn đề khẳng định đã xảy ra trong lúc y lưu lại thư trai, Lục Tri Phi dự định đến đó thêm lẫn nữa để tìm hiểu, thế nhưng lời căn dặn của Ngô Khương Khương vẫn còn văng vẳng bên tai, hơn nữa cậu còn mang cả sách ra ngoài, tuy rằng không phải cố ý, thế nhưng nhất định đã là phá hư quy làm cái gì bây giờ?“Cậu có cảm thấy hay không? Trong ký túc xá có chút lạnh.” Bỗng nhiên, Đồng Gia Thụ phá vỡ sự trầm tư của Tri Phi phục hồi tinh thần lại, vừa nghe đối phương nói như vậy cũng cảm thấy là có chút lạnh, “Nhiệt độ đã hạ rồi sao?”“Không có, bên ngoài vẫn rất ấm áp.” Đồng Gia Thụ nói, kéo rèm cửa ra, ánh mặt trời lập tức tràn vào thoáng cái xua tan hàn trời đầu xuân, lúc ấm lúc lạnh, Lục Tri Phi và Đồng Gia Thụ cũng không quá để việc này trong lòng. Chỉ là suốt vài ngày liên tiếp đều có chuyện lạ phát sinh, ngay cả người thần kinh thô như Mã Yến Yến cũng cảm thấy không thích hợp.“Gần đây phạm tà sao?” Mã Yến Yến nghiêm túc giúp mình xem tử vi, sau đó quyết định lên mạng tìm mua quần lót đỏ, có người nói thứ đó có thể trừ tà, “Hai cậu có cần không? Mua một lần ba cái có thể freeship.”Đồng Gia Thụ kiên quyết cự tuyệt, Lục Tri Phi lại có chút suy nghĩ —— việc xảy ra khác thường tất có nguyên đêm, Lục Tri Phi nằm trên giường thiếp đi chẳng được bao lâu liền cảm thấy lạnh lẽo, có lẽ là vì đang buổi tối, cổ khí lạnh này lại có vẻ càng thêm rõ ràng. Lục Tri Phi lập tức cảnh giác, thế nhưng vẫn nằm yên nhắm mắt, giả vờ không phát hiện được gì cả, dựa theo tình huống mấy ngày nay, luồng khí lạnh này chỉ khiến người ta cảm thấy khó chịu thôi, không có bất kỳ tính công kích khi luồng hàn ý kia chạy dọc quanh người một lúc lâu, Lục Tri Phi lại phát hiện mình cư nhiên không cử động được!Đầu ngón tay của cậu còn có thể hơi co lại, mà cơ thể lại giống như bị thứ gì đó đè nặng, không thể cử động, ngay cả nói chuyện cũng không nói ra được. Một tiếng chuông cảnh giác chợt gióng lên trong đầu Lục Tri Phi, cậu liều mạng giãy dụa nhưng lại chỉ là làm chuyện vô bổ, cậu rõ ràng cảm nhận được luồng hàn khí nọ chậm rãi len dần lên phần đầu —— mà cậu chính là đã giấu quyển sách kia tại dưới gối nhiên, cậu đoán không sai, những thứ này toàn bộ đều là vì quyển sách mà tới! Cái luồng hàn ý này khẳng định cũng có liên quan đến yêu quái!Lục Tri Phi mím môi, bỗng nhiên luồng khí lạnh phát ra một trận ba động, trong khoảnh khắc liền tiêu thất không còn tăm hơi. Mà cỗ lực lượng đang áp chế trên người cậu cũng theo đó mà tiêu tán, Lục Tri Phi lập tức ngồi bật dậy, nặng nề hít sâu từng ngụm, tim đập thình qua một hồi, cậu kéo từ dưới gối đầu ra một chiếc bùa hộ mệnh cũ nát, trong lòng thoáng qua một tia may mắn. May mà cậu cẩn thận, đem cái bùa hộ mệnh lần trước đạo sỹ kia tặng mình đặt cùng với quyển sách, bằng không tối nay còn không biết sẽ phát sinh thêm cái gì đầu nhìn, Mã Yến Yến và Đồng Gia Thụ vẫn còn ngủ được vô cùng an ổn, vạn hôm sau vừa vặn là cuối tuần, Lục Tri Phi xin nghỉ trong quán cả phê một buổi, chuẩn bị mang theo quyển sách nọ đến Yêu quái thư trai xem lại một lần. Đám yêu quái xuất hiện mấy hôm nay bên cạnh cậu, đến bây giờ đã không thể vây trong phạm vi không tạo ra sát thương, cho dù bản thân cậu không để tâm, thế nhưng dù sao cũng chẳng thể để Đồng Gia Thụ và Mã Yến Yến cùng cậu dính vào nguy nhưng, đợi khi cậu đến nơi, cánh cửa sau bằng gỗ tử đàn cũng không có gì bất ngờ vẫn cứ đóng chặt. Lục Tri Phi lại chưa từ bỏ ý định đi vòng qua cửa trước, ngạc nhiên phát hiện nơi này hóa ra lại mở đó, Ngô Khương Khương đã từng nói cậu là vị khách đầu tiên từ sau khi kiến quốc, có thể thấy được cái thư trai này vốn là đóng cửa. Không, nói chính xác hơn chính là, Lục Tri Phi từng cố ý bóng gió hỏi Mã Yến Yến, mà đối phương cũng đã xác nhận, trên phố đông tuy có rất nhiều cửa hàng nhưng chưa từng có nơi nào gọi là Yêu quái thư trai. Nhưng mà hôm nay nó xác thật là đang mở cửa, chỉ là đã bắt đầu mở cửa từ lúc nào?Là sau khi cậu rời đi ngày hôm đó sao?Lục Tri Phi một bên suy đoán, một bên lại thận trọng bước vàoGió nhẹ nhàng thổi qua, đám phong linh loang lỗ vết tích thời gian trên góc mái cong đinh đương rung vào cửa đã nhìn thấy một bình phong bát bảo, mặt trên bình phong tạo hình cánh quạt lớn, vẽ tranh thủy mặc, phía dưới còn có một dây tua rua màu vàng kim nôi bật[5]. Đen vàng phối hợp, loại bình phong như thế này thật sự hiện tại đã rất ít thấy, Lục Tri Phi không khỏi nhìn thêm vài nhưng dù sao cũng Chỉ là mấy cái liếc mắt, cậu rất nhanh đã vòng qua bình phong bước vào sảnh, hỏi “Có người sao?”Không ai trả lại gọi một lần, vẫn không ai trả lời như trước, chỉ có tiếng chuông leng keng thưa thớt vọng có người, trong lòng Lục Tri Phi lại định xuống thế nhưng cũng không dám xông loạn. Nơi này cùng hôm đó lúc cậu tới cũng không quá giống nhau, bố trí tựa hồ đã trở nên rộng hơn, vị trí của các giá sách cũng thay đổi, có không ít sách của nhân loại đều được mang ra trưng nhiên, cậu nghe được tiếng lật sách từ phía sau truyền người?Lục Tri Phi quay đầu lại, căn phòng lại an tĩnh như vốn chẳng có việc gì xảy ra, chỉ có ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào những quyển sách dày cộm trên mắt chậm rãi lướt xuống, hóa ra có một quyển sách đã bị rơi xuống đất, gáy sách mở ra, từng trang giấy ố vàng thỉnh thoảng bị gió lật qua phát ra thanh Tri Phi đi tới, định nhặt quyển sách đặt lại vào giá, thế nhưng ngón tay vừa đụng tới trang sách thì ánh mắt đã có chút choáng váng không rõ. Giữa nét chữ mực màu đen chợt hiện ra một vòng kim hoa mắt?Không, phải!Lục Tri Phi nhìn sắc màu vàng kim nọ bao trùm hắc sắc, nét chữ vô hạn phóng đại lên, trong lòng nổi lên cảnh giác. Cậu muốn lập tức rời tay ra thế nhưng đã chậm, vô số chữ viết màu vàng kim thoáng khỏi trang sách vọt về phía Lục Tri Phi, lướt qua vành tai, làm loạn tóc cỗ lực hút khổng lồ từ trong trang sách truyền đến, giống như muốn hút cả người cậu vào bên lần hít thở, hai phương thế giới.“Bộp!” Quyển sách lại rơi xuống mặt đất, văn tự trở về vị trí cũ, kim quang tiệm trai lần nữa khôi phục sự yên tĩnh, phảng phất như chưa từng phát sinh qua thứ gì có một nơi là không bình Tri Phi nghe tiếng xé gió bên tai, lại nhìn trời xanh mây trắng trên đỉnh đầu, mở to mắt đưa ra một kết luận —— bản thân là đang rơi tự do từ một khoảng cách rất giác mất trọng lượng trong phút chốc khiến cậu thiếu chút nữa đã kêu hoảng thành tiếng, trái tim nhỏ nhảy lên tới cổ họng, quay đầu nhìn xuống dưới, một trản hoa sen thật lớn đập vào tầm thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng[6].Tường viện thật cao và từng dãy lầu các kỳ lạ bao vây lấy đầm sen lay động trong nắng, mà xuất hiện giữa trản hoa mênh mông là một sân khấu hý kịch, trên hý đài, một người vẽ thuốc màu rực rỡ trên mặt đang lớn giọng thét to, “Đao phủ, khai đao ——!”“Thình thịch ——” một tiếng vang thật lớn, Lục Tri Phi nhìn bộ dao cầu[7] sáng loáng vừa bị khiêng lên hý đài, mà mới vừa rồi, cậu giống đã đè nát gần nửa đầm hoa nước văng tung tóe khắp nơi, bên bờ hồ lập tức xuất hiện một tán ô giấy vàng giương lên che chắn, đợi đến khi hàng đống bọt nước đã lắng xuống, người cầm ô mới lui về sau một bước, nâng tán ô lên, để lộ ra hình bóng người vừa rồi đã được bảo đang ngồi trên ghế thái sư, lười biếng gác chéo chân, thưởng thức ấm trà tử sa đỏ thẫm trong Tri Phi rẽ nước bước ra, vừa tựa lên tảng đá bên bờ hồ thở dốc thì chợt nghe thanh âm trêu chọc “Thiếu niên lang, cách xuất hiện này của cậu, thú vị cũng ngang một ấm Tước Thiệt[8].”———————————–1/ Sakata Gintoki và Kasen Kanesada Đều là những nhân vật truyện tranh nổi tiếng của Nhật, muốn cos bọn họ thì tạo hình cùng màu tóc của coser cũng coi như tương đương đặt Dùng táo dụ thiếu nữ là Công chúa bạch tuyết’, bị táo rơi vào đầu là đang nói đến Newton’, dùng táo lừa phụ nữ rồi phát động chiến tranh là Cuộc chiến thành Troy’, cuối cùng là quả táo trong biểu tượng của Viên Đại Đầu Đang nói đến Viên Thế Khải, vị bá chủ ôm mộng lần nữa lên ngôi Hoàng đế sau khi Đại Thanh vong quốc4/ Ấm nước không sôi không lên tiếng Nguyên văn Na hồ bất khai đề na hồ’, nghĩa là người không bị dồn ép đến đường cùng, hoặc không phải ở trong điều kiện thích hợp sẽ không phát huy được tìm Bình phong bát bảo hình quạt Phía trên một mặt vẽ đủ tám bảo vật, một mặt vẽ tranh thủy mặc, nhưng màu sắc ảnh minh họa có lẽ hơi khác với tác giả miêu tả, phần dây tua rua thì quá dễ rồi, xin không minh Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng Trích từ bài thơ Buổi sớm ra chùa Tĩnh Từ tiễn Lâm Tử Phương’ của nhà thơ Nam Tống, Dương Vạn cánh Tây Hồ lục nguyệt trung,Phong quang bất dữ tứ thì thiên liên diệp vô cùng bích,Ánh nhật hà hoa biệt dạng hồngBát ngát Hồ Tây cảnh hạ trôngMùa sen khác với mọi mùa khôngLiền trời sắc lá xanh xanh ngắtNắng chiếu màu hoa thẫm lạ lùng7/ Dao cầu Loại dao được gắn chung với bệ đỡ, được cố định đầu mũi, dùng chuôi dao di chuyển lên xuống để cắt đồ vật. Thường thấy ở những tiệm photocopy, tiệm thuốc bắc, loại kinh điển nhất là ba bộ Cẩu, hổ, long đầu trảm của Bao Công trên Tước Thiệt Tên một loại trà quý, đã thất truyền ở VN. Trợ lý thụ vs lão bản công, 1V1, He, sinh hoạt đầm ấm hằng ngày, đô thị kỳ đàm. Thần tiên ma quái, điềm văn. Diễn viên Lục Tri Phi, Thương Tứ. Phối hợp diễn Mã Yến Yến, Đồng Gia Thụ, Cửu Ca… đám ngưu quỷ xà thần ngơ ngác bệnh tâm thần Số chương 142 Chương Yêu quái thư trai là tên đặc biệt của một tiệm sách ở cuối con đường phía đông. Thật sự thì chủ nhân của tiêm sách là một lão yêu quái, hắn đã ngủ từ thời dân quốc cho tới tận bây giờ, tính cách cổ quái bụng dạ phúc hắc, tuyệt đối là vạn năm lão bất tử. Mà hắn vì muốn thích ứng hoàn cảnh thời hiện đại liền mời một trợ lý sinh hoạt. Trợ lý mới là nhân vật chính, dung nhan đẹp đẽ, chữ viết xấu xí, thích nói chuyện cười lạnh, có thể hành động liền tận lực không nói lời nào, một khi mở miệng liền trực tiếp đem ông chủ độc nghẹn chết. Vì vậy, câu chuyện này, có độc. —- o0o —- Tác phẩm giản bình Mây mờ tan đi, trăng tròn soi người đến, xốc lên một tấm màn đô thị kỳ đàm. Yêu quái trong thiên văn chương này được một đám cố sự xâu chuỗi với nhau, cùng phác họa một bức tranh phù thế, nơi mà cả người và yêu đều có thể cùng tồn tại. Có câu chuyện về Tạng Hồ thích đem gương mặt của mình ra làm emoticons khiến người ta không biết nên cười hay nên khóc. Có câu chuyện xuyên qua thời không từ một bức ảnh cũ thời dân quốc, khiến người ta có cảm thấy kỳ quái cũng có cảm giác ấm áp. Tình cảm của hai nhân vật chính sẽ chậm rãi lên men dọc theo những cố sự xảy ra, cũng như một câu tác giả đã viết trong thiên văn này “Ta biết đôi mắt của người đã lịch lãm chê chán danh sơn đại xuyên, mà ta chỉ là một tòa núi xanh thấp bé chốn Giang Nam. Thế nhưng nghìn cánh buồm nhẹ lướt qua, núi xanh vẫn mãi chờ nơi ấy.”

yêu quái thư trai