than đen hoàng hậu
vũ Trang 12 Tháng Mười, 2017 ĐIỆN ẢNH, HẬU TRƯỜNG, TRUYỀN HÌNH Leave a comment 707 Views. Share. tweet; Triệu Hựu Đình, Dương Dương, hay Hồ Ca dù mặc trang phục màu đen bí ẩn nhưng các nam thần Hoa Ngữ này vẫn khiến các khán giả rung rinh. Trong trang phục đen, hoàng tử Ninh
Đọc truyện dịch Than Đen Hoàng Hậu Chương 6 của tác giả Nguyễn Vi trên trang hayfull.com. Chọn lọc. Truyện Đọc Nhiều Truyện Đánh Giá Cao Truyện Full Truyện Mới. Nhưng hoàng hậu ngài tới nay vẫn không có tin tức, làm cho chúng thiếp cung phi cho dù muốn vì Hoàng Thượng mà
Dưới đáy đại dương là ngọc DẠY VÀ HỌC. Bác Năm Hoằng và chị ba Sương. Lâu nay chúng ta đã xúc động nhiều với cuộc đời bất hạnh của chị Ba Sương nhưng hình như việc "tích tụ ruộng đất" "lập quỷ trái phép", và "xây dựng nông trại điển hình" của Nông trường sông Hậu thời bác Năm Hoằng và chị Ba
Cashberry Lừa Đảo.
“Hoàng Hậu thân thể không khỏe?” Nghe Vĩnh Phúc báo lại, Hạ Hầu Dận nhíu mày, khuôn mặt anh tuấn không có một chút lo lắng, chỉ bình thản hỏi “Đã mời thái y chưa?”Vĩnh Phúc cúi đầu đáp, “Hạ Hỉ nói Hoàng Hậu chỉ bị chút phong hàn, đã tìm thái y kê thuốc cho Hoàng Hậu dùng, nhưng mà Hoàng Hậu sợ phong hàn trong người ảnh hưởng long thể Thánh Thượng, có lẽ đêm nay không nên thị tẩm.”Nhưng thái độ Hạ Hỉ khi hồi báo có vẻ như đang nói quanh co làm cho hắn cảm thấy có điểm kỳ Vĩnh Phúc cũng không nghĩ nhiều, dù sao cũng không có khả năng Hoàng Hậu nương nương giả bị bệnh cự tuyệt thị tẩm chứ? Xì, chuyện này căn bản không có khả năng, làm sao có thể có người cự tuyệt việc được Thánh Thượng ân sủng chứ?Hạ Hầu Dận trầm ngâm một chút, thuận miệng nói “Lấy mấy căn nhân sâm, cỏ linh chi cùng tuyết liên mà Ngôn quốc tiến cống đưa đến Phượng Nghi cung, cũng dặn thái y chú ý nhiều hơn tới phượng thể của Hoàng Hậu.”“Tuân lệnh.” Vĩnh Phúc cúi đầu đáp lại. Hắn từ nhỏ đã đi theo Hoàng Thượng, cũng hiểu rõ tâm tư Hoàng Thượng, lần này không cần đến Phượng Nghi cung nữa, trong lòng Hoàng Thượng nhất định thở phào nhẹ nhõm. Trong cung ai chẳng biết Hoàng Hậu không được yêu thương? Phượng Nghi cung to như vậy cũng chỉ có hai cung nữ hầu hạ, nếu không phải có Thái hậu làm chỗ dựa, nếu không phải Hoàng Hậu khiêm tốn dịu dàng ngoan ngoãn cũng được đại thần ủng hộ, thì riêng việc Hoàng Hậu đến nay còn chưa có mang bầu thì chỉ sợ địa vị đã sớm khó giữ được.“Vậy Hoàng Thượng đêm nay còn muốn đi Phượng Nghi cung hay không, hay là muốn tiểu nhân thông báo cho Thanh Linh cung?” Gần đây Thanh phi rất được Hoàng Thượng yêu thích, gần nửa năm qua hầu như đều là Thanh phi thị Hầu Dận khóe môi hơi nhếch lên, cười mà như không cười nhìn tâm phúc bên người, “Vĩnh Phúc, ngươi thật đúng là biết tâm tư trẫm.”Vĩnh Phúc trộm liếc mắt một cái dò xét Hoàng Thượng, thấy chủ tử không giận, lập tức ưỡn ngực, vẻ mặt đắc ý, “Đương nhiên, tiểu nhân từ nhỏ đã đi theo bên người ngài, đại sự tiểu nhân không hiểu nên không thể vì ngài mà chia sẻ, thế thì những việc nhỏ đương nhiên muốn hầu hạ tốt để Hoàng Thượng hài lòng.”Nghe được lời Vĩnh Phúc nói, Hạ Hầu Dận khẽ cười ra tiếng,“Ngươi, tiểu tử này, vậy mà cũng có thể nói.” Có tri kỷ như vậy kề cận bên người, quả thật đã bớt cho hắn không ít việc, “Truyền lệnh xuống, đêm nay trẫm dùng bữa ở Thanh Linh cung.” Nói xong, hắn cúi đầu tiếp tục xem tấu chương trên bàn.“Tuân lệnh.” Vĩnh Phúc cúi đầu rời đi, xoay người thông báo cho người bên Thanh Linh cung chuẩn Hầu Dận chuyên tâm phê duyệt tấu chương, đối với chuyện đáp ứng Thái hậu hắn đã nhanh chóng vứt ra sau đầu. Với hắn mà nói, nữ nhân hậu cung đều chỉ là công cụ giải sầu, đối với nữ sắc hắn không hề coi trọng. Thân là ngôi cửu ngũ chí tôn, muốn loại nữ nhân nào, với hắn mà nói dễ như trở bàn tay, đối với chuyện nữ nhân hậu cung tranh thủ tình cảm như thế nào, hắn cũng không có hứng thú để quản, chỉ cần không cần quá phận, hắn cũng tùy các nàng đương nhiên biết Hoàng Hậu không được sủng ái thì việc quản lý hậu cung khó khăn, nhưng như vậy thì sao chứ? Tô Tú Dung thân là Hoàng Hậu, quản lý hậu cung chính là chuyện của nàng, nếu ngay cả bổn phận của chính mình cũng làm không tốt, vậy hắn cần Hoàng Hậu này để làm gì?Hiện tại Hoàng Hậu có thể dựa vào Thái hậu, vậy nếu Thái hậu mất, chỉ sợ Hoàng Hậu Tô Tú Dung này chắc chắn rốt cuộc sẽ bị hậu cung tần phi ức hiếp?Nghĩ đến cá tính Tô Tú Dung nhát gan, bút lông sói trên tay ngừng lại, Hạ Hầu Dận hơi hơi nhíu mi, ngay sau đó lại thôi, hắn nhếch môi cười không sao cả, tiếp tục cầm lấy bản tấu chương đến lúc đó Tô Tú Dung thực sự quản lý hậu cung không tốt, vậy hắn cũng chỉ cần tìm một phi tử khác hỗ trợ nàng, hắn sẽ không hủy bỏ vị trí hoàng hậu của Tô Tú Dung. Bởi nếu làm như vậy thì sau đó cũng sẽ phiền toái, đại thần tuyệt đối phản đối, hơn nữa như vậy thì với cậu bên kia cũng không có đúng công đạo, Tô Tú Dung vẫn sẽ là Hoàng Hậu, chỉ là không có thực quyền nàng cả đời phú quý an ổn, như vậy cũng coi như đối đãi không tệ với nàng chứ?Hạ Hầu Dận tâm tình vui vẻ nhìn tấu chương, không thể không nói, đêm nay không cần phải đi Phượng Nghi cung với hắn mà nói thật sự là một việc đại đến Thanh phi ôn nhu kiều mỵ, nhìn thế nào cũng đều tốt hơn nhiều so với một Tô Tú Dung tẻ nay chắc chắn không phải là một đêm nhàm chán!Tới thời gian dùng bữa, Hạ Hầu Dận bãi giá đến Thanh Linh chắp tay sau lung, ưu nhàn đi tới, vài tên thái giám đi theo phía sau, còn Vĩnh Phúc thì cầm đèn lồng đi phía trước dẫn đường. Đột nhiên, Vĩnh Phúc dừng bước.“Hoàng Thượng.” Vĩnh Phúc hơi chần chờ quay đầu, trước cửa Thanh Linh cung có một nữ quan đang quỳ, nhìn thấy nữ quan kia, sắc mặt Vĩnh Phúc liền cứng Hầu Dận đương nhiên cũng nhìn thấy, đó là cung nữ bên người Thái hậu.“Lục Tụ khấu kiến Hoàng Thượng.” Nữ quan cung kính cúi Hầu Dận không lên tiếng, chỉ nhíu mày.“Hoàng Thượng, Thái hậu lệnh cho Lục Tụ ở chỗ này chờ ngài, thay Thái hậu truyền một câu.”“Câu gì?”“Quân vô hí ngôn.” = Vua không nói xạo, hahaHay cho một câu quân vô hí ngôn’! Hạ Hầu Dận cảm thấy thái dương giật giật, mẫu hậu không buông tha cho hắn? Hắn cũng có thể mặc kệ không cần để ý tới, thế nhưng có thể suy ra được rằng chẳng cần qua bao lâu thì mẫu hậu cũng sẽ đích thân tới Thanh Linh cung. Hạ Hầu Dận thì còn lạ gì cá tính của mẫu thân cơ Hầu Dận bất đắc dĩ nhắm mắt, xoay người.“Hoàng Thượng?” Vĩnh Phúc nhanh chóng mở miệng.“Đến Phượng Nghi cung.” Không đợi Vĩnh Phúc, Hạ Hầu Dận tự mình cất bước hướng Phượng Nghi cung,“Vĩnh Phúc đi theo là được, còn lại cho lui.”Vĩnh Phúc nhanh chóng chạy theo phía sau chủ tử, hắn thông minh mà ngậm chặt miệng, biết rằng giờ này khắc này cái gì cũng không nên nói, đỡ khiến cho chủ tử tâm tình đã kém lại càng đến Phượng Nghi cung, hắn mới thật cẩn thận mở miệng, “Hoàng Thượng, có cần tiểu nhân đi vào trước thông báo...”“Không cần.” Dù sao thông báo hay không thông báo cũng giống nhau, đêm nay nhất định thực nhàm chán, “Trực tiếp tiến...”Hạ Hầu Dận dừng bước, mày nhăn lại.“Hoàng Thượng làm sao vậy?” Vĩnh Phúc cũng dừng lại theo, hắn nghi hoặc nhìn vương tử, “Có cái gì không... A? Sao lại có mùi gì?”Hắn ngẩng đầu dùng sức ngửi ngửi, “Mùi này...” Sao lại có cảm giác như là từ trong Phượng Nghi cung bay ra?Hạ Hầu Dận không nói chuyện, chỉ bước vào Phượng Nghi cung, Vĩnh Phúc cũng vội vàng đuổi đến gần, mùi cũng càng nồng, Vĩnh Phúc liếm liếm môi, nhịn không được vẫn hít lấy hít để mùi hương kia, nước miếng không ngừng trào ra, lại tiến thêm vài bước, khi tới gần cổng vòm nội cung, chợt nghe được thanh âm từ bên trong truyền ra.“Nương nương, cái này thực sự có thể ăn sao?”“Đương nhiên có thể, phao câu gà chính là món ăn ngon của nhân gian.”“Thật không......”“Không tin em ăn thử một cái.”“Ưm...... Nóng quá nóng quá...... A? Thực sự ăn rất ngon nha! Hạ Hỉ, ngươi cũng ăn một miếng xem.”“Chờ một chút, nương nương, đùi gà nướng được rồi.”“A, ngon , á...... Nóng quá!”“Nương nương cẩn thận!”“Không có việc gì, đừng chỉ lo cho ta, các em cũng ăn đi.”Nghe mẩu đối thoại này, Hạ Hầu Dận nhíu mày. Hắn đi vào cổng vòm, lập tức nhìn thấy ba người ngồi vây quanh, ở giữa đặt một tảng đá, trên tảng đá đặt lưới sắt, ở trên để vài miếng thịt, trong cái bát bên cạnh có rất nhiều thịt tươi, Hạ Hỉ cùng Xuân Hỉ tay cầm bút lông, chấm vào một cái bát đựng tương, lại phết lên trên miếng thịt, mà mùi chính là phát ra từ lưới Hoàng Hậu của hắn...Hạ Hầu Dận mặt mày càng nhăn chặt lại, Tô Tú Dung dịu ngoan rụt rè, ăn mặc đúng mực, giờ phút này chỉ mặc một bộ độc y mỏng manh - thật đúng là một bộ mà thôi, ngay cả đai lưng cũng chưa thắt, không chỉ lộ ra da thịt, ngay cả một khoảng ngực màu hồng đào cũng đều lộ ra hết, mái tóc tết thành bím tùy ý lấy châu sai búi lại, nàng ngồi trên ghế, hai chân thô lỗ để trên bàn, tay phải cầm lấy một cái đùi gà, há mồm thật to ra mà Phúc đương nhiên cũng thấy được, hắn vội vàng cúi đầu, không dám tiếp tục nhìn Hoàng Hậu, nhưng trong lòng cũng bị rung trời! Hắn có nhìn lầm hay không, kia thật là Hoàng Hậu sao?“Hạ Hỉ, ta muốn ăn cánh gà.” Miệng đầy thịt, Giang Sơ Vi ậm ờ nói, vừa nhai đùi gà, tay lại cầm lấy bầu rượu bên cạnh, mà nàng cũng không đổ ra chén rượu, thực hào khí trực tiếp đổ vào miệng uống, sau đó thở ra thực thỏa mãn.“Rượu hoa quế này thật không tồi.” Nàng chậc lưỡi, tuy rằng không có nhạc, nhưng rượu hoa quế này uống cũng không tệ, đáng tiếc không có ít đá, bằng không uống rượu lạnh nhất định rất ngon!Đối với hành động phóng khoáng của chủ tử, Hạ Hỉ cùng Xuân Hỉ sớm thành thói quen, các nàng cũng từng nghi hoặc, làm sao mà chỉ qua một đêm mà chủ tử lại thay đổi lớn như vậy? Tuy nhiên, nhìn chủ tử thật sự rất vui vẻ, các nàng cũng thấy vui vẻ, không hề nghiên cứu tại sao chủ tử lại có biến hóa như vậy.“Nếu nương nương thích, bên này vẫn còn.” Xuân Hỉ lập tức lại lấy ra một bầu hoa rượu quế, “Nhưng nương nương, rượu hoa quế này ngấm cực chậm, ngài cũng đừng uống nhiều quá.”“Được rồi, ta biết.” Một ngụm rượu một miếng thịt, Giang Sơ Vi ăn thật sự thỏa mãn, nàng còn không quên nói“Hạ Hỉ, cánh gà!”“Dạ, Hạ Hỉ biết.” Hạ Hỉ quay đầu cười, chuẩn bị lấy cánh gà từ bàn, khóe mắt lại nhìn thấy có người đang đứng ở cổng vòm! Nàng sợ tới mức kêu lên sợ hãi, vội vàng đứng dậy, “Hoàng… Hoàng Thượng?!”Hạ Hỉ đứng lên, Xuân Hỉ cũng nhìn thấy Hạ Hầu Dận đứng ở cổng vòm, nàng sợ tới mức chiếc đũa trên tay rơi xuống, vội vàng đứng dậy, “Hoàng Thượng!”Giang Sơ Vi vẫn còn gặm đùi gà, hàm răng còn gắn vào miếng thịt, nghe thấy hai nha đầu kêu lên như thế, nàng ngẩng đầu, nhìn về phía cổng vòm, thẳng tắp mắt đối mắt với Hạ Hầu trừng mắt nhìn, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Hoàng Thượng. Với việc hắn còn trẻ nàng không bất ngờ bởi trước đó đã biết được tuổi của hoàng đế từ trong miệng Hạ Hỉ, điều mà nàng không ngờ chính là vị hoàng đế này... bộ dạng cũng không tệ lắm! Được rồi, coi như là nàng dùng con mắt tổng biên tập tạp chí dành cho phái nữ mà phát biểu đi, phải nói là thực hoàn tưởng rằng hoàng đế ở trong cung, sống an nhàn sung sướng, việc nặng gì cũng không phải làm, hẳn là bộ dạng sẽ ẻo lả, bằng không thì là loại hạ lưu bại hoại có cái bụng cực lớn - nàng vẫn còn ghi hận chuyện thị tẩm, không ngờ rằng thực tế bộ dạng hắn lại nằm ngoài suy đoán của nhìn ra, nam nhân này hẳn là cao hơn 1m80, lam bào thêu ngũ trảo bàn long= áo bào màu lam thêu rồng vươn 5 móng vuốt tỏa ra khí thế cao quý, hoàn toàn không giống loại lùn tịt trắng nõn ẻo lả như nàng tưởng tượng. Màu da Hạ Hầu Dận mặc dù không ngăm đen, nhưng nhìn vào lại không có chút nào yếu ớt, dáng người cao lớn cường tráng, đừng nói bụng to, nàng nghĩ có khi hắn còn có cơ bụng sáu múi!Bộ dạng hắn cũng không thuộc loại âm nhu thanh tú, mà rất có vị nam nhân, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, vẻ thì tuấn mỹ nhưng không lộ vẻ âm nhu = yếu ớt, nữ tính, đôi mắt hẹp dài khiến nàng nghĩ đến Thái hậu - thời gian vừa qua, Thái hậu có đôi khi cũng sẽ đến Phượng Nghi cung thăm nàng. Ngay lần đầu tiên gặp mặt là nàng đã biết Thái hậu này không đơn giản, sẽ không dễ dàng bị lừa giống như hai nha đầu bên người nàng, bởi vậy khi đối với mặt Thái hậu, nàng liền giả dạng bộ dáng Tô Tú này cũng không khó, chỉ cần giả bộ dáng vẻ dễ bảo vâng lời, lại bày ra bộ dáng suy yếu, nàng đã dễ dàng lừa gạt được Thái hậu khôn khéo; mà hoàng đế này, ánh mắt của hắn rất giống của Thái hậu, tuy rằng thuộc loại nam nhân dương cương, nhưng trong mắt có sự khôn khéo và lạnh lùng nghiêm nghị, khiến nàng hiểu được lần này sẽ không may mắn vượt qua như khối thịt tiếp theo, Giang Sơ Vi hạ ánh mắt, miệng vẫn không quên nhai thịt, cố gắng nghĩ xem phải giải quyết tình huống hiện tại này như thế Giang Sơ Vi đánh giá hắn, Hạ Hầu Dận cũng đem phản ứng của nàng thu hết vào trong mắt, trong cặp mắt kia hiện lên sự kinh ngạc, rồi lập tức khôi phục trấn tĩnh, thậm chí còn có thể tiếp tục cắn đùi gà trong này cũng không giống với Tô Tú Dung trong trí nhớ của hắn.“Nô tỳ khấu kiến Hoàng Thượng.” Kinh hoảng qua đi, Hạ Hỉ cùng Xuân Hỉ vội vàng quỳ xuống, Xuân Hỉ không quên vụng trộm nhìn về phía chủ tử, dùng ánh mắt ra hiệu với chủ tử nên nhanh chóng hướng Hoàng Thượng hành lễ một Giang Sơ Vi đang mải suy tư xem sẽ giải quyết tình hình trước mắt này như thế nào nên nhất thời quên mất chuyện thấy hoàng đế là phải cung kính hành lễ.“Tất cả lui ra.” Hạ Hầu Dận xua tay, mắt vẫn nhìn chằm chằm Giang Sơ Hỉ cùng Xuân Hỉ cùng liếc mắt một cái, tuy rằng bất an, nhưng cũng không dám cãi lại mệnh lệnh của Hoàng Thượng, đành phải đứng dậy đi theo Vĩnh Phúc rời khỏi Phượng Nghi Sơ Vi hoàn hồn, vừa vặn nghe được lời Hạ Hầu Dận vừa nói, ngẩng đầu nhìn Hạ Hỉ cùng Xuân Hỉ rời đi, trước khi đi, còn không quên lo lắng quay đầu nhìn nhìn về phía hoàng đế, chỉ thấy hắn đang nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt thâm trầm làm cho người ta thấy không rõ suy nghĩ, nhưng cũng đủ để nàng hiểu, nếu cửa này nàng không khôn khéo mà vượt qua được, cái mạng nhỏ của nàng cũng sẽ không đảm bảo lại miếng xương gà chẳng còn bao nhiêu thịt, nàng cầm lấy khăn mặt xoa xoa tay, bình tĩnh đứng dậy, lúc này rốt cuộc mới nhớ ra được là gặp Hoàng Thượng thì phải làm sao. Nàng khuỵ gối nhún người.“Nô tì khấu kiến Hoàng Thượng.”Đối phương không lên tiếng, Giang Sơ Vi cắn môi một chút, rồi cũng không tính cứ cúi người như vậy, liền đứng thẳng thân mình, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Hầu độ của nàng tuyệt không cung kính, ánh mắt nhìn hắn không có một chút sợ hãi nào, nếu hắn không nhìn lầm, nàng đối với hắn còn thực khinh Hầu Dận bước về phía trước, đến khi cách nàng khoảng hai bước thì dừng lại, mà nàng cũng không lui lại, vẫn đứng vững vàng, cặp mắt kiêu ngạo kia vẫn dõi theo hắn.“Ngươi không phải Tô Tú Dung.” Tô Tú Dung không có loại ánh mắt này, càng không có loại dũng khí mắt Hạ Hầu Dận lạnh đi, bàn tay bất ngờ vung ra bắt lấy khiến Giang Sơ Vi không kịp phòng thủ, bàn tay to lớn nắm chặt như muốn bẻ gãy cổ tay nàng, “Ngươi là ai, Tô Tú Dung ở nơi nào?”Đột nhiên bị nắm chặt, cổ tay đau làm cho Giang Sơ Vi nhíu mày, “Này! Buông tay!” Nàng muốn giãy dụa, nhưng Hạ Hầu Dận lại nắm càng chặt, xương cốt của nàng như muốn nhanh chóng vỡ Sơ Vi nổi giận, nàng trực tiếp giơ chân đá vào cẳng chân hắn, Hạ Hầu Dận tránh được, nàng lại dùng chân gạt chân hắn, một tay bắt lấy cánh tay hắn, thân mình nhỏ nhắn tiến lên tấn công, tính quật ngã nàng đã quên, thân thể này là của Tô Tú Dung, cho dù Giang Sơ Vi nàng nhanh nhẹn dũng mãnh, cho dù nàng là cao thủ đai đen Taekwondo, nhưng khối thân thể này không chỉ gầy yếu, mà còn cực kỳ nhu nhược vô lực.“Shit!” đánh không được, hai tay của nàng bị chế trụ, khóa trái ở sau người, xương tay truyền đến cảm giác đau đớn khiến mặt nàng vặn vẹo. “Đợi chút, ngừng! Chúng ta đều đừng kích động, mà trước tiên hãy tỉnh táo lại, lấy phương thức của người văn minh đến giải quyết.”Trong thời điểm này, nếu đánh không lại, nàng đương nhiên biết nên cầu xin tha Sơ Vi nuốt nước miếng bày ra khuôn mặt tươi cười, vội vàng dùng ánh mắt điềm đạm đáng yêu lấy lòng mà xem xét Hạ Hầu Dận, “Hoàng Thượng, thân là vua của một nước, đối đãi như vậy với một nữ nhân cũng không tốt đâu?”Hạ Hầu Dận cũng không để ý tới, lại hỏi “Tô Tú Dung đâu?”“Ta chính là a a a -” Cổ tay đau làm cho nàng cắn răng, nàng tức giận trừng hắn, “Chết tiệt! Ngươi nếu không tin sao không thử sờ xem!”Giang Sơ Vi kiễng cao mũi chân, khuôn mặt nhỏ nhắn gần như kề sát mặt hắn, “Ngươi sờ đi ngươi sờ đi, sờ xem khuôn mặt này có phải là của Tô Tú Dung hay không!”Hạ Hầu Dận nhìn chằm chằm khuôn mặt đang kê gần sát, không có chỗ nào khả nghi, ngay cả hai bên mặt cũng không có gì khác thường, tìm không ra dấu vết dịch dung nhíu lại, hắn vươn tay trái sờ mặt Giang Sơ Vi, cũng không tìm ra một chút sơ hở nào, không thể nào, ngay cả thuật dịch dung lợi hại cũng không có khả năng không để lại chút dấu này thật sự là Tô Tú Dung? Hạ Hầu Dận buông tay phải được tự do, Giang Sơ Vi lập tức xoa cổ tay đã sớm ứ máu sưng đỏ, ánh mắt ngạo nghễ nhìn Hạ Hầu Dận.“Như thế nào, tin chưa?”Ha ha! Nhìn thấy nghi hoặc trong mắt Hạ Hầu Dận, tâm tình Giang Sơ Vi cuối cùng cũng tốt hơn chút, dù là hoàng đế vừa anh minh lại thần võ này cũng tuyệt đối không thể ngờ được loại sự tình xuyên qua đổi hồn này đi?“Ngươi là ai?” Người trước mắt đúng là Tô Tú Dung, nhưng hắn cũng biết giờ phút này người đang đắc ý nhìn hắn cũng không phải là Hoàng Hậu của không cho rằng Tô Tú Dung trước giờ là cố ý giả thành bộ dáng mềm mại nhu thuận, Tô Tú Dung không cần phải làm loại sự tình này, hơn nữa nữ nhân trước mắt cảm giác cùng Tô Tú Dung khác nhiều lắm, căn bản là giống hai người khác Sơ Vi xoa cổ tay, tròng mắt khẽ chuyển, lập tức lộ ra tươi cười với Hạ Hầu Dận, cười đến nheo mắt lại, “Ta gọi là Giang Sơ Vi, về phần Tô Tú Dung... Nàng đã chết rồi.”Nhìn thấy Hạ Hầu Dận nhíu mày, nàng cũng thực bất đắc dĩ mà thở dài, miệng cũng thực tự nhiên phun ra một chuyện hoang đường, “Kỳ thật, ta là một cô hồn dã quỷ vẫn phiêu du tại thế gian này. Thực đáng thương nha! Lúc ta đang bay bay, vừa vặn nhìn thấy Tô Tú Dung rơi xuống hồ, sau đó trước mắt ta liền tối sầm, khi tỉnh lại, đã biến thành Tô Tú Dung rồi.”Loại sự tình xuyên qua huyền bí này, nàng nghĩ cổ nhân trước mắt này dù gì cũng không biết, dù sao nàng cũng không có nói sai, nàng quả thật là sau khi tỉnh lại không hiểu sao đã biến thành Tô Tú như Giang Sơ Vi nghĩ, trong mắt Hạ Hầu Dận hiện lên ánh giảo hoạt, hắn hừ lạnh, khóe môi nhếch lên trào phúng, “Ngươi cho là loại chuyện ma quỷ này trẫm sẽ tin tưởng?”Nằm mơ cũng biết là không, nếu không phải nàng tự mình trải qua, nàng cũng sẽ không tin tưởng!“Loại chuyện ma quỷ này, người ngu xuẩn không biết đương nhiên sẽ không tin tưởng.” Giang Sơ Vi mắt tà nghễ nhìn hắn, nhanh chóng triển khai tươi cười nịnh nọt.“Nhưng Hoàng Thượng ngài là Thiên Tử nha! Thiên Tử là gì? Chính là con trời nha! Ngài có được thân phận tôn quý như vậy, chẳng lẽ lại là cái loại người ngu xuẩn không biết gì này sao?” Nàng từ trên xuống dưới đánh giá Hạ Hầu Dận, chỉ thiếu động tác kinh hô ngạc nhân này...... Hạ Hầu Dận nhíu mày, ý châm chọc trong mắt càng tăng lên. “Ngươi cho là trẫm sẽ vì những lời này của ngươi mà buông tha ngươi?”Được rồi, nhận ra rằng không nên trêu chọc vị hoàng đế này, Giang Sơ Vi cũng thu hồi khuôn mặt tươi cười, hai tay khoanh trước ngực, hất cằm lên, “Bằng không ngươi muốn như thế nào? Giết ta? Nhưng thân thể này thật sự là Tô Tú Dung, ngươi muốn nói ta không phải, cũng không có người tin?” Nàng nhún vai, sau đó hé môi lộ ra nụ cười giả dối nhìn hắn.“Hơn nữa, nếu ngươi thực sự đụng đến một sợi lông tơ của ta, chỉ sợ cũng không phải phép đối với Thái hậu và quốc cữu đi?” Đối với hậu trường của Tô Tú Dung, nàng đã sớm hỏi thăm rành chằm chằm nụ cười đắc ý của nàng, Hạ Hầu Dận cũng không giận, chỉ thản nhiên mở miệng “Ngươi đây là uy hiếp trẫm?” Nên nói nàng to gan lớn mật hay là ngốc nghếch đây, tại loại thời điểm này mà cũng dám khiêu khích hắn?Giang Sơ Vi lắc lắc ngón trỏ, “Nói uy hiếp hơi khó nghe, ngươi là hoàng đế nha! Ta nào dám uy hiếp ngươi?” Tròng mắt khinh chuyển, nàng cười meo meo nói “Hoàng Thượng, chúng ta coi như làm một cuộc giao dịch đi!”Hạ Hầu Dận nhướng mày, “Giao dịch gì?” Hắn thú vị hỏi, nữ nhân kêu Giang Sơ Vi này hoàn toàn khiến hắn thấy hứng có hi vọng giao dịch, Giang Sơ Vi cười càng vui vẻ, tay vỗ vỗ ngực hắn, “Yên tâm, giao dịch này đối với ngươi tuyệt đối chỉ có lợi mà không có hại.”Hạ Hầu Dận cúi mắt nhìn chằm chằm tay nàng, trên đời này không có người nào dám làm thế với Sơ Vi cũng không để ý đến, tiếp tục nói “Nghe nói, ngươi rất kiêng kị thế lực của Thái hậu cùng quốc cữu.” Nàng đã trộm dò xét hắn, đoán rằng nam nhân này hẹp hòi, một khi bị nói toạc ra sẽ thẹn quá thành Hầu Dận mặt không đổi sắc, cũng không đáp lại, Giang Sơ Vi coi như hắn cam thương, làm con rối hoàng đế cũng không tốt!“Ngươi cưới Tô Tú Dung, cũng là bị bất đắc dĩ chứ? Còn phải vất vả miễn cưỡng ép mình đến Phượng Nghi cung.” Giang Sơ Vi lắc đầu cảm thông, “Nhưng ngươi yên tâm, ta không phải Tô Tú Dung, cho nên sẽ không miễn cưỡng ngươi, tuy rằng bộ dạng ngươi không tồi, thể trạng thoạt nhìn cũng tốt lắm, cũng không biết năng lực như thế nào......”Năng lực?Hạ Hầu Dận nhìn thấy ánh mắt của nàng chuyển xuống dưới bụng hắn, thực rõ ràng chữ “Năng lực” là chỉ “Phương diện kia”, con ngươi đen hiện lên một chút hứng nhân lớn mật này thật sự ngoài dự kiến của hắn, lời của nàng nếu tùy tiện trích một câu thôi là cũng đã có thể làm cho nàng khó giữ được cái mạng nhỏ này. Hơn nữa, từ lúc hắn tới cho đến bây giờ, nàng cũng không để ý là trên người hiện tại chỉ mặc một bộ đơn độc, cứ áo yếm quần manh như vậy mà cùng hắn nói chuyện, không có một chút mất tự nhiên nào.“Khụ khụ...” Phát hiện mình lạc đề, Giang Sơ Vi ho nhẹ một tiếng, làm như không có việc gì thu hồi tầm mắt, “Về phần ta, ta sẽ ngoan ngoãn sắm tốt vai Tô Tú Dung, làm một Hoàng Hậu không có tiếng tăm, nếu gặp Thái hậu cùng quốc cữu cũng sẽ nói tốt cho ngươi; Còn ngươi, muốn sủng ái phi tử nào cũng được, muốn đối phó Thái hậu và quốc cữu, ta cũng có thể giúp ngươi thu thập tin tức, như thế nào, giao dịch này xem như không tệ chứ?”“Quả thật không tệ.” Nghe qua đúng là có lợi cho hắn, “Chẳng qua, ngươi nghĩ sai một chút rồi, trẫm cũng không muốn đối phó Thái hậu và quốc cữu.”Giang Sơ Vi trong nháy mắt lập tức sáng tỏ, gật gật đầu, “Nga, ta biết.” Xem ra đây là một tên vô dụng!Liếc mắt một cái cũng lập tức nhìn ra nàng đang nghĩ cái gì, Hạ Hầu Dận nhếch môi, thản nhiên nói “Thái hậu cùng quốc cữu chưa bao giờ là địch nhân của trẫm.”Sao?Giang Sơ Vi nhíu mày nhìn hắn, nghĩ hắn có khi nào là nam nhân tự tôn bị quấy phá liền nổi sung, nhưng nhìn vẻ mặt hắn lại không giống. Nàng hồi tưởng lại gần đây có gặp mặt Thái hậu vài lần, đó là một nữ nhân khôn khéo giỏi giang, có khi Thái hậu cũng nhắc tới hoàng đế, trong giọng nói như trách cứ, nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ...Giang Sơ Vi lập tức mở to mắt, đó là vẻ mặt mẫu thân yêu thương tiểu hài tử của trước nàng xem nhẹ những biểu hiện này, giờ hồi tưởng lại, nếu Thái hậu thực sự nắm quyền thế, vậy hoàng đế sẽ nhất định mỗi ngày đều đến ôm đùi Tô Tú Dung, sao có thể xa cách với nàng.“Sao, nghĩ thông suốt chưa?” Cuối cùng cũng nhìn thấy được vẻ mặt kinh ngạc của nàng, Hạ Hầu Dận cảm thấy thật vừa lòng dùng ngón tay nâng cằm nàng.“Giang Sơ Vi.” Hắn mở miệng, tiếng nói trầm thấp nhớ kỹ tên nàng.“Cái gì?” Giang Sơ Vi trừng hắn, chuẩn bị gạt tay hắn ra, nhưng câu tiếp theo của hắn lại làm nàng đứng bất động.“Ngươi rất thú vị, thú vị hơn so với Tô Tú Dung.” Cái gì cô hồn dã quỷ chứ, Hạ Hầu Dận không tin lời của nàng, nhưng hắn cũng từng đọc trong sách, cũng đã xem qua một ít miêu tả của việc di hồn chuyển thế. Mặc kệ như thế nào, Hạ Hầu Dận chỉ cảm thấy Giang Sơ Vi này rất thú vị - so với Tô Tú Dung dịu ngoan thì thú vị hơn nhiều!Giang Sơ Vi hé miệng, không biết vì sao, nhìn thấy chút suy tính trong mắt nam nhân đối diện, trong lòng nàng lại sợ hãi.“Giao dịch thành lập, ngươi có thể tiếp tục sống trong cung.” Hắn hé môi mỉm cười, tươi cười tuấn mỹ đến khiến cho Giang Sơ Vi nổi da gà da nàng mở to mắt, Hạ Hầu Dận lại từ từ phun ra bốn chữ. “Hoàng, hậu, của, ta.”Đêm hè vẫn còn nắng chói chang, nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời Giang Sơ Vi lại lạnh thọ nha, sao nàng lại có cảm giác tự chui đầu vào rọ thế này?
“Ư...” Một tiếng than nhẹ đầy áp lực phát ra từ sau màn che giường, lọt ra ngoài gian phòng mờ tối, Giang Sơ Vi cắn ngón trỏ, mắt nàng lờ mờ, hô hấp đã sớm không còn ổn định, hai chân mở rộng, một thân thể cao lớn quỳ ở dưới thân nàng, đầu vùi giữa hai chân nàng, dùng lưỡi ôn nhu tàn sát nơi riêng tư của thật không hiểu, nam nhân ở dưới thân đêm nay không phải muốn tiếp giá ở Thanh Linh cung sao? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở trong phòng nàng, thừa dịp nàng đang ngủ liền không một tiếng động leo lên giường của nàng?Hạ Hầu Dận cũng không hiểu, rõ ràng hắn đang dùng bữa ở Thanh Linh cung, Thanh Phi còn đang hầu hạ hắn, tháo thắt lưng cởi áo nhìn hắn chờ thảy đều tốt, nhưng hắn lại cảm thấy không yên thể vô cùng xinh đẹp hấp dẫn đang bày ra trước mắt hắn kia đột nhiên không thể khơi gợi dục vọng của hắn một chút nào, đối mặt với sự mê hoặc của Thanh Phi, hắn chỉ cảm thấy lòng yên tĩnh như đầu hắn luôn hiện lên một gương mặt bình thường, một chút đẹp cũng không có, cặp mắt kiêu ngạo kia cũng không có một chút ôn nhu, dáng người cứng nhắc không quyến rũ, nhưng mà… hắn lại thầm nhớ đến là quỷ ám! Hạ Hầu Dận cảm thấy phiền muộn, hắn thử hôn vào môi của Thanh Phi, nhưng trong đầu óc lại nghĩ đến nụ hôn của nữ nhân kia, khi thì kịch liệt, khi thì khéo léo đưa đầu lưỡi vào miệng hắn, nhiệt tình hôn hắn, dễ dàng khơi mào của dục vọng của tiệt!Hắn vội vàng rời khỏi đôi môi của Thanh Phi khiến nàng giật mình nhìn hắn, hắn chỉ có thể nói bây giờ mình có việc, rồi nhanh chóng rời khỏi Thanh Linh chân hắn như có ý thức riêng của chúng đã đưa hắn đến Phượng Nghi Cung, vẫy tay cho các cung nữ gác đêm lui đi, hắn bước vào tẩm cung, liền thấy nữ nhân làm cho tâm tình của hắn không yên đang ngủ một cách ngon dường như không hề bị ảnh hưởng giống hắn, vẫn ăn ngon ngủ yên, khiến hắn có cảm giác mình trở thành một tên cơ hồ thẹn quá hóa giận đè lên người nàng, xé rách quần áo của nàng, nàng bị động tác của hắn đánh thức, nhưng câu đầu tiên nói với hắn lại là“Hạ Hầu Dận, sao ngươi lại ở đây?”Hắn tại sao lại ở đây? Hắn cũng không biết, hắn chỉ cảm thấy bản thân mình điên mất rồi!Mà kẻ đầu sỏ gây nên chuyện lại bày ra một vẻ mặt cực kỳ vô tội trước mặt hắn, làm cho hắn vừa tức lại vừa giận, dựa vào cái gì mà chỉ có hắn bị nàng làm cho rối loạn lung tung, còn nàng thì lại vẫn ung dung như thường?Hạ Hầu Dận vừa tức giận vừa không cam lòng, hắn điên cuồng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, không muốn nghe bất cứ lời nói không thuận tai nào của nàng, ngón tay vỗ về cặp mông như muốn chứng minh điều gì, không ngừng khiêu khích dục vọng của giang hai chân của nàng ra, đem mặt vùi vào hoa tâm yếu mềm, đầu lưỡi nóng ẩm đẩy hai cánh hoa ra, liếm láp phía dưới đóa là đế vương, hắn chưa từng đối xử với phi tần nào như thế, cho tới bây giờ toàn là các nàng hầu hạ hắn, dùng thân thể để khơi mào dục vọng của hắn, cho tới bây giờ hắn chưa từng làm những hành động Giang Sơ Vi lại không giống với các phi tần khác, hắn thích thăm dò cơ thể mẫn cảm của nàng, thích trêu chọc nàng, thích thấy nàng dưới tay hắn phát ra những tiếng rên rỉ không thể kiềm chế được, đồng thời vặn vẹo co duỗi thân thể, làm có hắn có cảm giác chinh phục được khoái cảm của có lúc này, hắn mới có cảm giác thắng được hôn lên hai cánh hoa đầy đặn, hoa khẩu ẩm ướt bởi vì hắn liếm láp mà càng lúc càng ẩm ướt hơn, mật dịch không ngừng chảy ra, hắn ra sức hút, ngay lập tức hắn có cảm giác cặp mông của nàng vì hưng phấn mà nâng lên, tiếng rên rỉ của nàng lại phát ứng của nàng làm hắn cảm thấy thõa mãn, ngón tay đi vào hoa khẩu, hoa thịt bởi có sự ra vào của hắn mà co rút một cách nhanh chóng, đem ngón tay dài của hắn chôn vào thật sâu bên trongHắn hôn lên nhụy hoa, cắn nhẹ vào nó, ngón tay chuyển động, tìm đến chỗ hạch thịt đầy đặn mềm mại bên trong mà không ngừng ma sát.“Đừng mà...” Lưng của Giang Sơ Vi cong lên, hốc mắt đẫm nước, nàng cắn ngón tay, yếu ớt chống cự, “Đừng chạm vào nơi đó......”Cơ thể mẫn cảm này của nàng vốn không thể chịu nổi khiêu khích của hắn, hắn chắc chắn là đang cố tình cố ý không ngừng công kích chỗ dễ dàng bị kích tình nhất của nàng.“Nhưng chỗ này của ngươi cắn nuốt ngón tay ta thật nhanh nha.” Hắn không ngừng chêu chọc khối thịt đầy đặn kia, môi hắn nhếch lên khi cảm thấy người nàng run lên, mật dịch tiết ra ngày càng nhiều. “Rõ ràng ngươi thích... Nhìn xem, ngươi rất hưng phấn.”Ngón tay dài tiếp tục ra vào, khiến cho nơi riêng tư của nàng ngày càng nhiều mật mở miệng đưa đến hoa lộ, ngậm một ngụm, rồi chồm lên trên nàng, dùng môi chạm vào môi của nàng, đem toàn bộ mật dịch trong miệng đổ vào miệng biến thái này!Nàng buồn bực trừng hắn, trong miệng đầy mùi vị tình dục nồng đậm, tên háo sắc này luôn sử dụng mánh khóe ở trên người nàng, lấy việc nàng không khống chế được làm niềm vui của tay dài vẫn không ngừng kích thích nơi riêng tư của nàng, ngón cái đè vào nhụy châu, mật dịch tiết ra cơ hồ thấm ướt nệm miệng nhỏ nhắn bị hắn ngăn chặn, hơi thở của hắn phả vào mặt nàng, răng nanh nhẹ cắn môi nàng, con ngươi đen chìm đắm trong tình dục, giọng nói khàn khàn gian tà nói với nàng, “Vi, hai cái miệng nhỏ nhắn của ngươi đều rất giỏi cắn người.” Nói xong, đầu ngón tay dùng sức triển khai ma thuật trong hoa huy*t yếu ớt nhất kia của nàng.“A...” cơ thể Giang Sơ Vi như muốn co bật thẳng lên, cái miệng nhỏ nhắn phát ra những tiếng rên kiều mị, hoa thịt lập tức co rút gấp gáp kẹp lấy ngón tay dài, nàng trong nháy mắt trở nên thất thần, trải qua cao trào run rẩy thưởng thức trạng thái kiều diễm mê man của nàng, khuôn mặt bình thường vào lúc này lại trở nên xinh đẹp đến mê người khiến hắn nhìn như bị mê tay dài rút ra, mất đi trở ngại, mật dịch liền ào ào chảy ra, đóa hoa hé mở giống như đang thổ lộ tình cảm một cách kiều diễm, hắn nâng đùi phải của nàng đặt trên vai, đem dục vọng đang bừng bừng phấn chấn đặt vào miệng hoa, mông rắn chắn dùng lực nhấn mạnh một cái, đâm xuyên vào huyệt mê mị đang bị vây trong cao trào đột nhiên được lấp đầy liền trở nên hưng phấn rung động, hoa huyệt giống như cắn chặt lấy hắn, thân thể cường tráng vì bị buộc chặt mà trở nên kích động, hắn đưa đẩy, rời khỏi rồi lại mạnh mẽ tiến miệng nhỏ nhắn vì động tác của hắn mà không ngừng ngâm nga, huyệt động dưới thân mở rộng ra vì hắn, vách hoa co rút nhanh chóng hấp thụ hắn thật sâu, hắn nhìn chằm chằm vào mắt của nàng, thấy trong mắt nàng chỉ có hình ảnh của hắnGiờ này khắc này, thân thể của nàng chỉ có hắn, trong mắt nàng cũng chỉ có Hầu Dận cảm thấy thỏa mãn, hắn kéo nàng lại, làm cho nàng ngồi ở trên người hắn, tư thế này làm cho hắn đi vào càng sâu bên trong nàng, đồng thời làm cho hoa huyệt tiết dịch ngày càng nhiều.“Ư... Hạ Hầu Dận...” Nàng cắn môi, bàn tay nhỏ bé bắt lấy bờ vai của hắn, tay hắn đặt trên thắt lưng của nàng, không ngừng di chuyển thân nàng lên nhanh chóng bị hắn thúc đẩy, cảm thấy vật nóng đi vào ngày càng sâu, con ngươi đen thâm trầm nhìn thẳng vào nàng, giống như muốn nắm giữ linh hồn của tim của nàng không khỏi nhảy dựng, không hiểu tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy?Hạ Hầu Dận hôn lên môi nàng, “Vi...” Hắn nhẹ nhàng, tinh tế lẩm bẩm tên nàng, giống như muốn đem nàng nhập vào cơ thể nóng rực của hắn, giống như muốn cắn nuốt Sơ Vi không khỏi kinh hoảng, nàng muốn tìm cách tháo lui, nhưng tay hắn lại chế trụ gáy của nàng, đầu lưỡi thân thiết quấn chặt lấy lưỡi nàng, như đoạt lấy mọi thứ của nhân này thế mà lại có thể làm cho hắn mất bình tĩnh, mà đáng ra không nên như vậy, nàng chỉ là món đồ chơi mới của hắn, đáng lẽ hắn không nên để ý đến nàng nhiều như mà... Hắn dường như không thể kiếm chế bản thân của phải do lòng tự tôn của nam nhân bị khiêu khích hay không? Nàng càng không cần, hắn càng muốn nàng. Nàng càng xem hắn không ra gì, hắn càng để nàng ở trong tồn tại của nàng ngoài tầm dự kiến của hắn, nàng giữ một vị trí quan trọng trong ý thức của hắn. Nhưng chỉ có hắn như thế còn nàng thì vẫn ung dung tự do, tự do một cách đáng giận, tự do đến nỗi làm cho hắn muốn cắn nuốt nàng, chỉ muốn đem nàng gắt gao trói chặt bên kệ đó là vì ham muốn chiếm đoạt hay là vì một lý do gì khác, Hạ Hầu Dận chỉ biết là, hắn dường như sẽ không bao giờ buông nàng ra được.“Vi...” Hắn hôn nàng thật sâu, nhìn nàng vì bị hắn hôn mà ngày càng trầm luân, tư hoa đang gắt gao bao chặt lấy hắn càng trở nên ẩm ướt mềm mại hơn bao giờ hết, hắn gợi lên tươi lên người nàng, đem chân của nàng quặt trụ mông hắn, hắn kích thích, hung tợn chiếm lĩnh nàng, làm cho nàng dưới thân của hắn khóc lóc, phát ra tiếng rên rỉ đầy mật không thể buông, vậy thì không cần buông!Mặc kệ nàng muốn hay không, hắn cũng sẽ không buông nàng ra, hắn sẽ khiến nàng vĩnh viễn ở bên hắn, vĩnh viễn không bao giờ rời xa hắn.“Vi Vi...”“A...” Hắn càng tiến càng vào sâu, giống như phải đem nàng nuốt vào toàn bộ, vách huyệt vì tiếp nhận quá nhiều hưng phấn mà run run, hoa huy*t cũng không ngừng run rẩy, Giang Sơ Vi cơ hồ không chịu nổi, nàng khóc nói, “Dừng lại...”Mọi lời cầu xin tha thứ đều bị hắn nuốt vào, dùng đôi môi nóng chảy giữ lấy môi nàng, Hạ Hầu Dận đem dục vọng tiến thật sâu vào tận cửa cung sâu nhất của nàng, một lần rồi lại một lần mãnh liệt chiếm trọn lấy nàng.“Vi Vi...”Nàng là của hắn!*Giang Sơ Vi cảm thấy thắt lưng của mình sắp bị chặt đứt không chỉ thắt lưng, toàn thân nàng từ cơ bắp đến xương cốt đều đau nhức, như là bị chặt ra thành vài đoạn rồi lại bị ghép vào may lại, làm cho nàng không thể nào xuống giường biết tối qua tên Hạ Hầu Dận biến thái kia phát điên cái gì, động tác vừa thô lỗ lại vừa mãnh liệt, biến nàng thành búp bê tình ái, dã man ra sức chiếm lấy bộ thân thể nàng đều bị hắn để lại vết cắn, vết hôn, tuy mấy vết hôn không thể nhìn ra trên làn da đen, nhưng mà những vết cắn thì quả thật rất rõ ràng, nhìn vào dấu răng trên cổ tay, Giang Sơ Vi thật sự rất muốn cắn chết à nha! Nàng không hề trêu chọc hắn, hắn vô duyên vô cớ lấy nàng ra để phát tiết làm cái gì? Hơn nữa không phải tên kia muốn bãi giá ở Thanh Linh cung hay sao? Tại sao nửa đêm lại trèo lên giường của nàng?Chẳng lẽ Thanh phi không thõa mãn được hắn? Chẳng lẽ hắn đối với Tô Tú Dung “phẳng lì” này có tình ý gì hay sao?Điều này làm sao có thể? Nếu nàng là nam nhân cũng sẽ chọn Thanh phi, muốn ngực có ngực, thắt lưng lại tinh tế, mông lại vừa tròn vừa đẹp, hơn nữa còn là mỹ nữ, người có mắt đều sẽ chọn Thanh về Tô Tú Dung...... Haiz. Khuôn mặt này chỉ có thể làm đậu cô ve, Giang Sơ Vi đã hoàn toàn “lạnh tâm” với lẽ Thanh phi chọc giận hắn? Kỳ quái, oan có đầu nợ có chủ, Thanh phi khiến hắn tức giận, hắn sao không tìm nàng ta tính sổ, lại tìm nàng là sao? Nàng là người dễ bị khi dễ, dễ bị bắt nạt như vậy sao?Nghĩ đến Hạ Hầu Dận bắt nạt nàng rất thỏa thích khiến cho Giang Sơ Vi cảm thất rất khó thần kinh! Chính hắn là người muốn đến Thanh Linh cung tìm Thanh phi -OK, Giang Sơ Vi thừa nhận, khi nghe Hạ Hầu Dận nói muốn đãi giá ở Thanh Linh cung, nàng nhất thời cũng có cảm thấy chút chút không thoải mái, bất quá chỉ là chút chút thôi nha – nhưng nàng không hề ngăn cản à nha!Hắn muốn tìm ai, muốn chết trên người phi tần nào, đều là chuyện của hắn, tên háo sắc kia tốt nhất từ nay về sau đừng bao giờ đến tìm nàng nữa, bởi vì chỉ cần gặp hắn, ngày tháng của nàng liền không được bình ba bữa nửa tuần còn có các phi tần đến thỉnh an nàng, đây là cách nói dễ nghe, nếu nói trắng ra, căn bản là tới tìm nàng nàng ra oai phủ đầu, đám nữ nhân kia ỷ thấy Tô Tú Dung tính tình yếu đuối, căn bản không đem hoàng hậu này để vào trong mắt, ngoài mặt thì cung kính, bên trong toàn là ẩn bồ dao găm, chua ngoa đến khiếp!Giang Sơ Vi bèn trực tiếp xem đám nữ nhân này như những chú khỉ làm trò hề nhảy nhót giúp vui cho nàng, mỉm cười nghe những ngôn ngữ giả tạo, cũng có làm quái gì được nàng đâu. Thân là người có khuyết điểm trong mắt họ, nàng lại rất cao hứng là sao? Là bởi vì, chỉ có kẻ tài trí bình thường mới đố kỵ với người thấp kém hơn mình, Giang Sở Vi nàng từ nhỏ đã bị mọi người ganh tị, sớm đã thành thói quen!Nhưng mà cái đám xiếc khỉ kia suốt ngày lập đi lập lại mà chả có gì mới, đến ngay cả những lời nói nhạt nhẽo chua ngoa kia cũng chỉ có vài câu xào tới xào lui hoài, một chút sáng kiến đều không có, làm nàng lâu ngày cũng cảm thấy buồn nữa, tại sao nàng phải vì Hạ Hầu Dận mà bị mấy nàng ghen ghét? Nếu muốn vậy thì nàng đã không để hắn đi nha! Đỡ phải chịu tên háo sắc kia quay lại tìm nàng nổi tay mát xa cánh tay bên kia, cả người Giang Sơ Vi đau nhức đến nỗi không thể cử động, Hạ Hầu Dận tối nay nếu dám chạm vào nàng, nàng nhất định sẽ đá hắn xuống đúng, chờ hắn xuất hiện, nàng trước tiên sẽ hung hăng cắn lấy hắn để tiết hận!Đều bởi vì hắn hại nàng hiện tại chỉ có thể giống như một phế nhân nằm ở trên giường, Giang Sơ Vi ôm gối - nàng có thói quen ôm gì đó khi ngủ, lúc ngủ cùng Hạ Hầu Dận nàng liền ôm hắn ngủ, khi Hạ Hầu Dận lên triều sớm, sẽ đem gối mềm nhét vào trong lòng nàng, để nàng tiếp tục ôm gối mềm ngủ thật sự an mềm là Hạ Hầu Dận cho người làm riêng, bên trong dồn lá trà phơi nắng, cho nên có thể ngửi thấy hương trà tự nhiên, Giang Sơ Vi thực sự rất mặt vào gối mềm, nàng chả cảm thấy thích chí một chút nào khi được kẻ nào đó sủng ái, mà trong đầu toàn nghĩ làm cách nào để trả thù tên khốn kiếp đáng ghét kia đã ép buộc nàng suốt đêm đến cả người đau nhức thế này.“Nương nương!” Xuân Hỉ đột nhiên khẩn trương chạy vào.“Chuyện gì?” Cọ gối mềm, Giang Sơ Vi buồn ngủ nói.“Chuyện là... Thanh phi nương nương đến đây.”“Thanh phi?” Giang Sơ Vi thanh tỉnh liền tức khắc, ngẩng đầu nhìn Xuân Hỉ, nàng ấy nói Thanh phi, liệu có phải chính là người mà nàng đang nghĩ đến không?“Đúng vậy, Thanh phi nói ngài ấy có làm chút điểm tâm, muốn mời nương nương người nhấm nháp thử.” Xuân Hỉ cũng thực khẩn trương, Hạ Hỉ đã đi truyền dọn bữa trưa, chỉ còn một mình nàng hầu hạ chủ tử, ai ngờ Thanh phi lại đột nhiên đến làm cho nàng hoảng sợ. Thời gian này các nương nương khác đều có đến, chỉ có Thanh phi đang được sủng ái thì không có ghé qua bao giờ.“Điểm tâm?” Lễ phép đến vậy à? Nàng nhớ đến Thanh phi luôn tự cho mình là cao quý kia cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ ngó đến nàng bằng một con mắt nha! Lần này sao lại tự tay muốn làm điểm tâm cho nàng, chẳng lẽ muốn hạ độc sao?Thú vị!Giang Sơ Vi cảm thấy rất vui vẻ, nàng rất muốn biết Thanh phi muốn làm gì, “Xuân Hỉ, giúp ta thay quần áo.” Nàng miễn cưỡng xuống giường, “A! Shit!” Thân thể đau nhức quá thể, Hạ Hầu Dận, ngươi chết chắc rồi!Giang Sơ Vi tức giận đến nỗi không thèm tốn hơi để mắng chửi, chỉ mặc cho Xuân Hỉ giúp nàng mặc quần áo, tùy tiện đem tóc dài búi lên, rồi đến nằm trên một cái ghế bọc lông chồn trắng tuyết, tiếp nhận trà từ tay Xuân Hỉ bưng tới. Nàng hất cằm, ý bảo Xuân Hỉ có thể kêu cho người vào được chốc lát sau, Thanh phi một thân nhẹ nhàng quý phái đi vào, y phục màu tím thêu hoa hải đường khiến nàng càng thanh lệ thoát tục, xét từng góc độ, nàng đều làm cho Hoàng Hậu trở nên mờ nhạt, không ánh Sơ Vi uống trà, không có đứng dậy - nàng là hoàng hậu, tại sao phải hạ mình nghênh đón? Nhưng Thanh phi này thật... Nàng từ từ nhấc mi phi mỉm cười, một nụ cười dịu dàng khéo léo, Giang Sơ Vi cũng mỉm cười, sau đó hạ mắt tiếp tục uống ngờ Tô Tú Dung lại dùng thái độ này, chứ không phải đứng dậy vâng vâng dạ dạ mà nghênh đón, ánh mắt Thanh phi tối sầm, mặt cũng cứng đờ.“Thanh phi thỉnh an Hoàng Hậu nương nương.” Nhưng nàng hiểu được thân phận của bản thân, tao nhã hướng về Tô Tú Dung hành lễ, nhưng tư thái vẫn toát lên vẻ kiêu ngạo.“Đứng lên đi!” Giang Sơ Vi buông bát trà, hai bàn tay lồng vào nhau, lười biếng xem xét đối với Thanh Phi cao ngạo này chỉ có thái độ khinh mạn, hoàn toàn không để Thanh phi vào mắt, “Nghe nói ngươi tự tay làm điểm tâm.”Đối mặt với các phi tần khác, thái độ của nàng không có tệ đến như vậy, bất quá chỉ có đối với Thanh phi, nàng chính là muốn ra oai phủ đầu nàng ta một chút - nàng thề chuyện này không hề liên quan gì đến chuyện người nào đó hôm qua đi Thanh Linh cung, nàng chỉ thuần túy cảm thấy Thanh phi không vừa mắt mà phi không khỏi kinh ngạc, đây thật sự là Tô Tú Dung yếu đuối kia sao? Nàng ta không hề tỏ thái độ e sợ nàng, chẳng lẽ bởi vì hiện đang được Hoàng Thượng sủng ái cho nên thái độ mới thay đổi như vậy?Trong lòng nàng nghi hoặc nhưng trên mặt lại không lộ thanh sắc gì, tiếp nhận một cái khay từ trên tay cung nữ, cười nói Tô Tú Dung “Đây là bánh hạnh nhân Thanh nhi tự tay làm, muốn mời Hoàng Hậu nếm thử.”Giang Sơ Vi để cho Xuân Hỉ tiếp nhận bánh hạnh nhân, liếc mắt nhìn những cái bánh hạnh nhân ngon miệng kia, không biết bên trong có tẩm tro bụi hoặc nước miếng hay không, dù sao lòng người vốn hiểm ác, nàng mà dám ăn thứ này thì đúng là có quỷ thì nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn cười cười, “Phiền Thanh phi rồi, bản cung tối nay sẽ cùng Hoàng Thượng nhấm nháp thử trù nghệ của ngươi.” Ha ha! Nàng thấy sắc mặt của Thanh phi khẽ biến.“Hoàng Thượng gần đây đều bãi giá ở Phượng Nghi cung, có thể được Hoàng Thượng chuyên sủng, hoàng hậu nhất định thực vui vẻ.” Nhịn sự ghen tức trong lòng xuống, Thanh phi vẫn ôn nhu.“Đúng nha!” Giang Sơ Vi cười đến ngượng ngùng, lơ đãng vén phần tóc phía sau gáy, làm lộ ra những vết cắn phía bên dưới, “Nhưng có lẽ muội muội các người gần đây cảm thấy rất cô đơn tịch mịch phải không?”Nàng nhìn Thanh phi một cách cảm thông, không tin là nàng ta vẫn có thể tiếp tục cười phi trừng mắt nhìn vào gáy của Giang Sơ Vi, lại nghe thấy hàm ý trêu chọc trong lời nói, nét cười trên mặt rốt cuộc cũng không giữ sau khi tiến cung, nàng được Hoàng Thượng yêu thương, quanh nàng không người nào mà không nịnh bợ nịnh hót nàng, cho dù Tô Tú Dung là Hoàng Hậu thì sao? Người Hoàng Thượng thích là dù gần đây Hoàng Thượng đối với Tô Tú Dung rất tốt, nhưng nàng tin rằng đó chỉ là tạm thời mà thôi, nhất định là vì trấn an thái hậu nên Hoàng Thượng mới ít khi đến chỗ qua, Hoàng Thượng rốt cục cũng đến Thanh Linh cung, nàng vui vẻ chuẩn bị hết thảy, nghĩ rằng nàng sẽ chiếm được sự yêu thích của Hoàng Thượng. Ai ngờ, Hoàng Thượng lại đột nhiên rời đi làm nàng không khỏi kinh ngạc, cuối cùng nàng lại nghe cung nữ nói, Hoàng Thượng buổi sáng nay trực tiếp từ Phượng Nghi cung rời đi vào triều sớm, tin này đả kích nàng rất không nghĩ tới Hoàng Thượng rời Thanh Linh cung bởi vì Tô Tú Dung, điều này sao có thể xảy ra? Tô Tú Dung làm sao so với nàng được?Nàng vừa sợ vừa giận, nữ nhân bình thường vẫn bị nàng khinh khi này thế nhưng nay lại thắng nàng, cướp đi sủng ái của Hoàng Thượng đối với nàng, cơn tức này làm sao nàng có thể nuốt trôi cho được?Chính vì vậy hôm nay nàng mới hạ mình đích thân chủ động đi đến Phượng Nghi cung. Khi bước chân vào Phượng Nghi cung, nàng nhìn thấy trên bàn là bộ dụng cụ trà đạo Thanh Dứu Hoa Từ hiếm có, còn ghế nằm làm bằng lông hồ ly trắng như tuyết là do sứ giả Khương tộc tiến cống chúc mừng sinh nhật của Hoàng Thượng, trên bàn trang điểm lại có rất nhiều trân châu Nam Dương cùng phỉ thúy mã não, ngay cả cây trâm ngọc hình phượng hoàng cài trên tóc của Tô Tú Dung cũng là vật hiếm Tú Dung không những được Hoàng Thượng yêu thương sủng ái, mà còn là người duy nhất được cực sủng, ngay cả đối với nàng, Hoàng Thượng cũng không yêu thương nhiều đến như phi nhìn chằm chằm vào gương mặt bình thường trước mặt, một chút tư sắc cũng không có, màu da ngăm đen như than, một chút cũng không thể so bì được với nàng, Hoàng Thượng tại sao lại thích một nữ nhân như thế đến như vậy?Chỉ mới vài tháng ngắn ngủi, tại sao Hoàng Thượng lại thay đổi nhiều đến như vậy?Thanh phi không tin nhưng tất cả mọi chuyện trước mắt là sự thật. Nàng không cam lòng, Tô Tú Dung làm sao có thể so với nàng? Nàng nhất định phải đoạt lại ân sủng của Hoàng Thượng.“Nếu được vậy thì hay quá, nếu Hoàng Hậu có thể vì Hoàng Thượng sinh hạ con nối dòng, chúng ta là muội muội đều cảm thấy vui mừng thay, nhưng mà......” Thanh phi cắn môi, muốn nói gì đó lại thôi, chỉ thở nhân này muốn nói gì? Nàng mà mang thai thì sẽ làm các nàng vui mừng? Lời này có ý tứ gì?Giang Sơ Vi hoàn toàn nghe không hiểu, biết rõ có quỷ kế, nàng vẫn cảm thấy rất tò mò, “Chỉ là cái gì?”Thanh phi khó xử nhìn nàng, do dự một hồi, mới ôn nhu mở miệng “Chính là Hoàng Thượng những năm gần đây đều không có sinh hạ được đứa con nào, không chỉ đại thần trong triều sốt ruột, thái hậu cùng Hoàng Thượng nhất định cũng rất nóng vội, Thanh nhi là muốn thỉnh hoàng hậu có thể khuyên thái hậu thay đổi chủ ý hay không?”“Chủ ý gì?” Từ đầu cho đến giờ Giang Sơ Vi nghe đều chả hiểu đầu cua tai nheo ra phi nghĩ rằng nàng giả ngu, trong lòng hừ lạnh, trên mặt lại càng ôn nhu, “Chẳng phải Hoàng Thượng đã đáp ứng Thái Hậu trừ khi Hoàng Hậu sinh hạ đứa con đầu lòng, nếu không các cung phi khác không thể có thai hay sao? Nhưng hoàng hậu ngài tới nay vẫn không có tin tức, làm cho chúng thiếp cung phi cho dù muốn vì Hoàng Thượng mà sinh con cũng không thể, bởi vậy Thanh phi mới cả gan thỉnh hoàng hậu cầu thái hậu thu hồi mệnh lệnh này...”Cái gì?! Giang Sơ Vi ngây người, những lời nói còn lại của Thanh Phi nàng hoàn toàn không nghe thêm được tiếng nào Tô Tú Dung sinh hạ được hài tử đầu tiên, các cung phi khác mới có thể mang thai? Tin tức này là sao? Tại sao không ai nói cho nàng biết?Khó trách Hạ Hầu Dận cho đến bây giờ đều không có hài tử, nguyên nhân hoá ra là vì Tô Tú Dung sinh không được...Không đúng, không phải Tô Tú Dung sinh không được, mà là do nàng lúc trước thất sủng, mà hiện tại, Tô Tú Dung mất, chiếm cứ khối này thân thể này là nàng, như vậy chẳng phải nghĩa là sẽ do nàng sinh sao…Giang Sơ Vi nhất thời cứng đờ, nàng nghĩ lại chuyện mấy tháng qua nàng cùng Hạ Hầu Dận lăn lộn, lý trí trong đầu lập tức biến là một tên hỗn đản!Hạ Hầu Dận... Nàng muốn xé xác hắn!Giang Sơ Vi nổi giận đùng đùng đi tới hướng ngự thư phòng, nàng tức giận đến mất đi lý trí, cũng bất chấp là phải giả bộ mang bộ dáng của Tô Tú xa, nàng nhìn thấy Vĩnh Phúc đứng canh ngoài Phúc thấy nàng thì khẩn trương hẳn lên, “Hoàng hậu ngài...”“Cút ngay!” Nàng gầm nhẹ, mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của Vĩnh Phúc, nàng một cước đá văng cửa, bước còn chưa vào cửa thì Hạ Hầu Dận đã nghe thấy thanh âm của Vĩnh Phúc, rồi ngay lập tức nghe tiếng cửa đập mạnh, sau đó Giang Sơ Vi phẫn nộ đi về phía hắn.“Hạ Hầu Dận!” Giang Sơ Vi tức giận đến đập bàn, đem tấu chương quăng vào hắn. “Tên hỗn đản này dám lừa ta!”“Vi Vi ngươi làm cái gì?” Hạ Hầu Dận nhíu mày gấp tấu chương lại, không hiểu nàng đột nhiên phát điên vì cái gì, hắn có làm gì chọc tới nàng sao?Nếu nàng giận là vì tối hôm qua hắn quá tay, hừ, đó cũng là do tự nàng tìm, ai bảo nàng làm cho hắn cảm thấy khó chịu!“Ta làm cái gì?” Giang Sơ Vi giận dữ rống lên, “Câu này là ta mới muốn hỏi ngươi đây nè. Ngươi làm gì đối với ta. Tên chết tiệt nhà ngươi tại sao lại không nói cho ta biết sở dĩ các cung phi khác không mang thai, không phải bởi vì ngươi có vấn đề, mà là bởi vì các nàng được thái y cấp thuốc tránh thai.”Mà nàng nào biết có chuyện uống chén thuốc tránh thai này nọ, mỗi ngày nàng đều bị Hạ Hầu Dận lật qua lật lại, ngay cả canh thuốc gì đó đều chưa từng uống qua.“Còn nữa, cái gì mà chỉ có Tô Tú Dung mới có thể sinh hạ tiểu hài tử thứ nhất, tại sao ngươi lại không nói cho ta biết chuyện này?” Nàng tức giận chất Hầu Dận cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân khiến nàng tức giận, đối mặt với lửa giận của nàng, ngược lại vẻ mặt của hắn lại rất bình tĩnh, “Có cần phải nói sao?” Hắn nhíu mày hỏi Sơ Vi trừng lớn mắt, không thể tin được mình vừa nghe được cái gì, “Ngươi nói như vậy là ý gì?” Hắn đang nói quái quỷ gì vậy?Hạ Hầu Dận bình thản nói “Ngươi là Hoàng Hậu của ta.”“Ta không phải!” Giang Sơ Vi đập tay lên bàn, nàng giận dữ trừng mắt nhìn hắn, “Ngươi biết rõ là ta không phải, ta không phải Tô Tú Dung, ta là Giang Sơ Vi!”“Nhưng thân thể này không phải là của Tô Tú Dung hay sao?” Hắn lại hỏi, đôi môi nhếch lên cười nhưng trong mắt lại không có ý cười, thái độ của nàng đã chọc giận lẽ nàng không nghĩ rằng nàng sẽ sinh hài tử cho hắn hay sao? Nàng cho nàng chán ghét hắn là có thể thoát khỏi hắn sao?Không! Hắn sẽ không cho phép! Nếu nàng mơ tưởng cãi lại lời hắn, hắn sẽ không tiếp tục theo đuổi nàng nữa.“Giang Sơ Vi, mặc kệ ngươi muốn hoặc không muốn, ngươi mơ cũng đừng có mơ, chỉ cần ngươi còn ở trong cơ thể của Tô Tú Dung thì ngươi chính là hoàng hậu của ta.” Nàng vĩnh viễn đừng bao giờ nghĩ sẽ thoát khỏi thân phận này!“Ngươi!” Giang Sơ Vi tức giận đến toàn thân phát run, nhưng cũng biết những lời hắn nói đều là thật, thân thể này quả thật là của Tô Tú Dung, nàng chỉ là một linh hồn lang bạt đang tá túc mà chỉ như vậy mà có thể khuất phục nàng, nàng không muốn!Hắn dựa vào cái gì mà đối đãi với nàng như vậy, dựa vào cái gì?“Hạ Hầu Dận! Ngươi mơ tưởng nắm được Tô Tú Dung trong tay thì nắm được ta à!” Nàng tức giận cầm lấy nghiên mực ném vào hắn, Hạ Hầu Dận đứng dậy tránh, nhưng long bào trên người vẫn bị mực dính vào.“Giang Sơ Vi! Ngươi nháo đủ chưa?” Hạ Hầu Dận hoàn toàn phát hỏa, hắn quá sủng ái phóng túng nàng nên nàng mới có thể đi lên đầu của hắn như thế?“Chưa đủ!” Giang Sơ Vi rống to hơn hắn, hắn nghĩ chỉ cẩn hắn nổi giận với nàng thì nàng sẽ sợ hắn sao? “Ta nói cho ngươi biết, ta, Giang Sơ Vi, sẽ không sinh tiểu hài tử cho ngươi, ta sẽ làm cho thái hậu thu hồi mệnh lệnh, ngươi tìm nữ nhân khác giúp ngươi sinh con đi!”Nói xong, nàng chuẩn bị rời đi tìm thái hậu, thì cổ tay đã bị hắn thô bạo giữ lấy.“Ngươi dám?” Hạ Hầu Dận bắt lấy nàng, dùng tay chế ttrụ hai cổ tay nàng, không ngờ rằng nàng lại khinh thường hắn như vậy, điều này làm cho hắn hoàn toàn mất đi lý trí.“Ngươi thử xem xem ta có dám hay không!” Giang Sơ Vi kiêu ngạo hếch cằm lên, giãy dụa muốn thoát ra khỏi kiềm chế của hắn. “Buông ra! Hạ Hầu Dận, buông!”“Giang Sơ Vi, ngươi đừng khiêu chiến giới hạn của ta, đừng ép ta đem ngươi ra làm gương.” Hắn dùng lực chế trụ nàng, rõ ràng là đang tức giận đến muốn giết nàng, lại sợ nàng vì muốn giãy dụa mà làm bị thương chính chết! Đến như vậy rồi mà còn nghĩ đến việc bảo hộ nàng, Hạ Hầu Dận trở nên căm tức, nữ nhân không tim không phổi này căn bản là không xứng đáng!“Ngươi dựa vào cái gì mà đem ta ra làm gương? Buông tay! Hạ Hầu Dận, mau thả ta ra!” Giang Sơ Vi tức giận đến hét lên, giờ khắc này nàng chỉ nghĩ đến việc phản kháng hắn mà không còn nghĩ đến việc gì khác, nàng sẽ không để mặc hắn bài bố nàng, nàng không muốn làm Tô Tú Dung, nàng là Giang Sơ Vi, nàng không phải Tô Tú Dung!“Buông ra! Buông tay!” Nàng há mồm muốn cắn tay hắn, nhưng mọi thứ trước mắt đột nhiên tối đen, cơ thể mềm oặt ra.“Vi Vi!” Hạ Hầu Dận hoảng sợ, vội vàng ôm lấy nàng, phát hiện cơ thể nàng lạnh ngắt, mồ hôi lạnh chảy đầy trên chán, “Ngươi làm sao vậy, Vi Vi?”Giang Sơ Vi lắc lắc đầu, muốn đẩy văng choáng váng trong não, ra sức đẩy hắn ra, nhưng đầu óc càng ngày càng choáng váng, làm cho nàng không còn một chút khí lực nào.“Thả......” Nàng mở miệng, nhưng chỉ kịp phun ra một chữ liền ngất đi.
than đen hoàng hậu